Đang ốm mà phải ngồi dậy nấu cơm 'hầu' em chồng ở ké, tôi gọi điện mách mẹ chồng thì bà nói một câu khiến tôi tức nghẹn cổ
T - em chồng lên Hà Nội học đại học nên mẹ chồng gửi gắm cô ấy ở cùng chúng Y. Bố mẹ chồng lo học phí, còn lại vợ chồng Y lo từ A - Z. Do được cưng chiều từ nhỏ nên T lười biếng, ỷ lại không thể tả được. Ở cả năm trời với anh chị rồi nhưng chưa bao giờ Y thấy T cầm chổi quét nhà, hay ăn uống xong thì chủ động bê mâm bát đi rửa cả.
Y đi làm ngày 10 tiếng, về vẫn phải lo cơm nước, giặt giũ, lau dọn nhà cửa. Nhưng T tuyệt nhiên không đoái hoài gì cả. Hễ đi học về là cô ấy nằm lì trong phòng chát chít với bạn bè, xem phim hoặc chơi điện tử. Đến giờ ăn Y gọi thì ra, ăn xong lại thản nhiên đứng lên về phòng của mình. Mấy lần Y phàn nàn với chồng, anh đều bênh con bé.
Chồng nói: "Việc quan trọng của T bây giờ là tập trung học, chứ không phải lo mấy việc nhà như thế này. Con bé từ nhỏ đã không phải làm gì, bây giờ sao nó biết làm chứ. Em là chị dâu thì thông cảm cho em chồng tí đi". Chồng Y nói y hệt giọng điệu của mẹ chồng. Giá kể T phải học hành vất vả thì Y làm hộ cũng chẳng sao. Đằng này cô ấy nằm chơi ấy chứ? Mà ngày nhỏ không phải làm thì giờ được chơi hay sao? Sau này T về nhà chồng chắc cũng nói với bố mẹ chồng như thế à?
Đã lười thì chớ, T còn rất khỏe bày bừa. Hôm nào cô ấy được nghỉ, không phải đi học thì y như rằng nhà Y biến thành cái chuồng lợn. Từ phòng em chồng ra đến ngoài phòng khách... đâu đâu cũng có rác. Nào là vỏ bim bim, vụn bánh, vỏ kẹo, hộp trà sữa, bắp rang bơ... Con trai Y mới có 4 tuổi cũng chưa bao giờ bày bừa bằng cô của nó. Nhưng cứ hễ Y nhắc nhở thì T lại xị mặt ra, phụng phịu rồi về mách lẻo với anh trai và mẹ.
Vì ảnh hưởng của dịch bệnh, chúng Y đều ở nhà. Nhưng không có nghĩa là Y được chơi. Y vẫn phải làm việc online như bình thường. Chồng Y thì khó tính. Anh vẫn bắt vợ dậy sớm nấu ăn. Bữa nào cũng phải tươm tất. Thành ra, mặc dù nghỉ dịch đấy, nhưng Y bận bịu gấp mấy ngày bình thường. Ngày ngày lo cơm 3 bữa đầy đủ cho chồng và em chồng. Ăn xong thì lại dọn dẹp, rồi quay ra cho con trai ăn uống, tắm rửa...
Thấy chị dâu bận "tối mắt tối mũi" như vậy, nhưng T vẫn như không. Đến bữa thì cô ấy tự động ngồi vào bàn ăn, đợi Y bê mâm cơm ra phục vụ. Mặc dù T ở nhờ, ăn nhờ nhà Y mà mọi sinh hoạt của gia đình đều phụ thuộc vào cô em chồng. Có những hôm, nấu xong xuôi rồi nhưng phải ngồi đợi T ngủ dậy, sinh hoạt cá nhân xong thì mới được ăn.
Đi tiêm vắc xin Covid-19 về, hôm nay Y bị sốt. Người như đi mượn, mệt mỏi vô cùng. Y ốm, sốt 39 độ, nằm rên hừ hừ từ tối qua đến giờ mà em chồng chẳng được lời hỏi thăm. Sáng nay, Y cố lết xuống dưới nhà làm bữa sáng cho 2 anh em họ, rồi dặn dò T nấu bữa trưa. Nhưng đến hơn 12h, chưa thấy cơm đâu, chồng chạy lên phòng quát Y ầm ầm. Anh gắt: "Cô không dậy nấu cơm à. Còn nằm đấy đến bao giờ? Có biết là gần 1 giờ trưa rồi không?".
Đang ốm mà Y vẫn phải vùng dậy nấu cơm. Em chồng thì thản nhiên nói: "Em có biết nấu đâu mà chị nhờ"... Ức quá, Y gọi thằng về cho mẹ chồng, muốn bà dạy lại con gái. Y có phải ô sin của cô ấy đâu mà phải phục vụ từ chồng đến em chồng. Tưởng mẹ chồng sẽ thông cảm và dạy con mình, ai ngờ bà quay ra dạy ngược lại Y: "Chị dâu mà khó tính, khó ở. Em chồng mới lên ở nhờ có tí mà hoạnh họe, cằn nhằn đủ điều. Thôi thì hết dịch Y lên thuê nhà cho con gái Y ở riêng cho thoải mái. Chứ chị dâu - em chồng như bát nước lã, không bao giờ nhờ được việc gì...".
Nói xong bà cúp máy luôn, mặc kệ Y ức đến tận cổ. Đúng là con hư tại mẹ. Chiều chuộng, bênh con chằm chặp thế này bảo sao cô ấy lười, ỷ lại!
Đưa nhân tình về nhà khi vợ đi công tác, vài ngày sau tôi rụng rời tay chân khi thấy...
Cách đây 1 tuần, tôi có một chuyến đi công tác đến thành phố khác. Đợt này các con nghỉ hè nên tôi cho về chơi với ông bà ngoại. Lúc đầu, tôi rủ chồng cùng đi cho vui, nhưng anh lại từ chối và nói tốt nhất là để dịp khác.
Nửa đêm tôi choáng váng khi thấy vợ thì thầm với chị giúp việc, còn đưa tiền để giữ bí...
“Em xin chị giữ bí mật này giúp em. Giờ em với chồng đang rất hạnh phúc, chúng em còn chuẩn bị đón con đầu lòng. Chuyện cũ qua rồi em hối hận lắm, em xin chị”.
Con gái đi học về nói nhà cô giáo có một bạn giống con, tôi điều tra thì bất ngờ...
Con gái tôi đi học về luôn miệng nói: “Trong lớp có một bạn giống con lắm mẹ ơi'. Chẳng ngờ câu nói này là nguồn cơn cho bí mật gia đình chồng tôi dần hé lộ.
Chê vợ ở nhà nội trợ không kiếm được, chồng về sớm một hôm mới thấy tô cơm đặt trên...
Tôi biết vợ ở nhà vất vả, nhưng hôm nào về nhà, tôi cũng phát chán. Cái nhà thì như bãi chiến trường, bát ăn xong vợ tôi cũng vứt vào chậu rửa.