Tôi và Lan lấy nhau được 3 năm thì ly hôn. Nói đến lý do thì hôn, tôi cảm thấy mình chẳng có lỗi gì. Lan về làm dâu khi cô ấy 23 tuổi. Ở cái tuổi đó, cô ấy chưa đủ kinh nghiệm sống để được lòng mẹ chồng. Người ta đi làm dâu thì chăm chỉ, chịu khó. Còn Lan, lúc nào cũng ngúng nguẩy, nhác việc. Trong khi mẹ tôi lại là người ưa sạch sẽ. Vì thế nên mẹ chồng nàng dâu suốt ngày lục đục, mâu thuẫn.

Tôi đứng ở giữa mới là người khó xử nhất. Bênh mẹ thì vợ giận, còn bênh vợ thì mẹ lại trách là bất hiếu. Thành ra trong những cuộc cãi vã, tôi luôn đứng ở thế trung lập, không đứng về bên nào cả. Mỗi lần thấy nhà cửa to tiếng, tôi đều lấy cớ có việc rồi ra ngoài uống cà phê.

Tất nhiên mẹ tôi hiểu tính con trai nên không trách cứ. Còn Lan, cô ấy suốt ngày tỉ tê khóc lóc, nói tôi làm chồng mà thiếu trách nhiệm. Rồi có một hôm, cô ấy đùng đùng đi khám bệnh và mang về cái bệnh án trầm cảm. Bố mẹ Lan biết chuyện nên đến tận nơi để chất vấn. Hai bên thông gia suýt nữa thì đánh nhau, còn tôi và Lan cũng đứt duyên từ đó.

Ảnh minh họa: Internet

Sau khi ly hôn, tôi không dò hỏi tung tích của Lan. Chỉ biết giờ cô ấy đã lấy chồng, nghe đâu rất hạnh phúc. Vậy mà hôm qua, tôi vô tình gặp lại vợ cũ. Cô ấy bây giờ trưởng thành hơn, có điều chẳng hiểu thế nào lại đứng cạnh con xe rách nát cũ kỹ.

Lúc đó Lan có trách tôi vì nhu nhược, không đàn ông. Nếu không thay đổi tính nết, dù lấy một vợ hay chục vợ thì tôi vẫn sẽ đổ gãy như thường. Cảm thấy mình bị xúc phạm, tôi mới mỉa mai: "Còn cô nếu mà tốt đẹp đã chẳng khổ thế này. Trông cái xe của cô kìa, ném vào viện bảo tàng còn sợ người ta không nhận. Tưởng chồng mới của cô thế nào, xem ra cũng chẳng bằng cái móng chân của tôi".

Tôi vừa dứt lời thì bị một người đàn ông kéo giật ra phía sau. Anh ta xô mạnh, chỉ tay thẳng mặt tôi thách thức: "Anh vừa nói cái gì?". Nhìn anh ta to gấp đôi mình lại đang hừng hực sát khí, tôi định xông vào đánh trả nhưng nhanh trí kiềm lại. Cả hai đứng găng nhau, văng tục chửi bới ầm ĩ khiến người quanh đó phải chạy vào can ngăn, suýt thì xảy ra ẩu đả.

Thế rồi đúng lúc căng thẳng nhất, một chiếc xe ô tô xịn đỗ ngay bên cạnh. Lúc này tôi mới ngộ ra chiếc xe rách kia không phải của Lan. Chỉ vì một câu châm chọc dại dột mà tôi vừa muối mặt, vừa suýt ăn đòn nhừ tử. Ngồi nghĩ lại tất cả những chuyện đã xảy ra, tôi không biết mình có nên đâm đơn kiện họ vì tội đe dọa hay không nữa. Mọi người cho tôi lời khuyên với.