Nửa đêm đi liên hoan về thấy bóng người lù lù đứng trong phòng khách, tôi hét thất thanh khi rõ danh tính
Tôi ly hôn chồng đã một năm. Từng yêu bao nhiêu thì bây giờ tôi càng chán ghét chồng cũ bất nhiêu. Tôi chỉ cố gắng thỏa thuận để chồng cũ sang thăm, đưa con đi chơi.
Mấy tuần trước, đường dây điện nhà bố mẹ tôi gặp vấn đề, bóng đèn trong nhà chập chờn lúc được lúc không. Tôi lại bận rộn nên chưa thể giúp bố mẹ gọi thở sửa. Con trai tôi biết thế thì nói với chồng cũ của tôi. Anh ấy đến sửa điện giúp bố mẹ tôi ngay hôm sau. Bố mẹ gọi cho tôi khen anh tình nghĩa.
Chồng cũ cũng rất yêu quý con trai tôi, anh xem bố mẹ tôi và con trai như người thân của mình. Nhưng tôi vẫn không thể quên được việc chồng cũ ngoại tình. Dù sau đó anh đã van xin mong tôi bỏ qua nhưng tôi không thể tha thứ. Ngay cả người lớn hai bên cũng không thể thay đổi quyết định của tôi. Sự phản bội của chồng cũ trở thành cái gai trong lòng tôi.
Nhưng như thế không có nghĩa là tôi chẳng hối hận khi ly hôn chồng. Tôi vẫn thấy xót xa khi con trai vui mừng gặp lại bố. Nhìn anh ôm lấy con, biết con nhiều đêm nhớ thương anh, tôi cũng mềm lòng lắm.
Từ sau khi ly hôn chồng, tôi được nhiều người ngỏ ý theo đuổi. Nhưng tôi vẫn chưa muốn tái hôn, tôi sợ con chưa kịp thích ứng sẽ bị tổn thương.
Một hôm tôi đi ăn liên hoan với công ty đến nửa đêm mới về. Hôm đó tôi biết chồng cũ sẽ sang thăm con, tôi còn nói anh mang con về nhà, vì tôi sẽ về nhà muộn. Chồng cũ hỏi tôi đi đâu, tôi nói dối rằng mình đi hẹn hò. Anh cúp máy chẳng nói một lời nào.
Tôi bước vào nhà, không thèm bật đèn, đi thẳng vào trong, vừa đi vừa tháo giày và quăng túi xách khắp phòng. Hôm nay tôi uống hơi nhiều, chỉ ở nhà một mình nên trở nên bừa bãi. Nhưng đèn bỗng dưng sáng lên, tôi bất ngờ khi thấy chồng cũ đang đứng trước mặt. Sao anh lại xuất hiện ở đây vào lúc này? Sau đó tôi nghe tiếng con trai đi ra từ phòng ngủ. Hóa ra con trai để chồng cũ của tôi ngủ lại.
Sáng hôm sau tôi dậy sớm, chuẩn bị cho chồng cũ và con trai một bữa sáng ngon miệng. Nhìn thấy hai người vừa ăn vừa kể chuyện huyên thuyên, bỗng lòng tôi thấy ấm áp đến lạ. Lâu lắm rồi tôi không thể nhìn thấy cảnh này. Sau khi chồng cũ đi về, tôi đã nghĩ đến chuyện tái hôn với chồng cũ. Nhưng tôi cũng băn khoăn lắm, liệu có nên không?
Mẹ chồng nằng nặc đòi đi tuần trăng mật cùng, tôi nói câu này khiến bà bất ngờ
Tôi đã nhịn mẹ chồng từ lúc tổ chức đám cưới tới bây giờ, tôi không thể nhịn được nữa. Dù có là dâu hiền ngoan cỡ nào thì nào có chịu được cái cảnh sống cái gì cũng phải theo mẹ chồng thế này chứ? Tôi cứ thấy vì tôi nhịn quá nên mẹ chồng cứ được nước lấn tới.
Lần đầu bước chân về ra mắt, nghe mẹ chồng tương lai mắng người yêu đúng một câu mà tôi...
Chỉ có một điểm tôi thấy băn khoăn là dù đã yêu đương, tính đến chuyện cưới xin nhưng Minh vẫn không chủ động gần gũi với tôi. Anh chỉ thường nắm tay tôi, ôm nhẹ, cũng chưa từng có nụ hôn môi nào. Nhưng tôi không nghi ngờ gì, chỉ nghĩ cả hai vẫn cần thời gian để thân thiết hơn.
Chồng vừa đi vắng tôi liền gọi thợ đến sửa trần nhà, để rồi nhìn những vật tròn lấp lánh...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đến cổng trường đón con tan học, tôi rụng rời chân tay thấy con gái cười nói ngồi cùng chồng...
Tôi biết có nhiều hôm anh lặng lẽ đứng dưới lầu nhìn lên phòng của mẹ con tôi. Tôi biết rất nhiều ngày anh âm thầm đi theo sau mẹ con tôi mỗi khi ra ngoài. Tôi cũng biết anh đã hối hận rất nhiều. Nhưng tôi như con chim sợ cành cong, một lòng ngã đau mà chẳng thể quên.