Lần tình cờ gặp lại vợ cũ nơi bệnh viện và nhận sự chăm chút của cô ấy khiến lòng tôi nuối tiếc
Tôi và vợ cũ từng ở bên nhau 3 năm rồi ly hôn. Người sai trước là tôi, người đề nghị ly hôn là vợ cũ. Tôi sai khi lỡ cảm nắng người đồng nghiệp trong công ty, nhưng tôi chưa từng làm gì quá giới hạn. Ban đầu vợ cũ không vì chuyện này mà muốn ly hôn chồng. Nhưng tôi không biết hối lỗi, vô tâm và lạnh nhạt khiến vợ ngày một mệt mỏi. Khoảng cách giữa vợ chồng ngày một lớn, vợ tôi quyết định ly hôn. Tôi cũng chẳng còn nhiều tình cảm với vợ nên đồng ý.
Sau khi ly hôn, tôi và người đồng nghiệp kia chính thức ở bên nhau. Nhưng chỉ được một năm thì chúng tôi chia tay. Lý do là vì cô ấy không thể như vợ tôi. Cô ấy không biết nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa, càng không muốn lấy tôi. Cô ấy không muốn có con, không muốn ràng buộc với việc làm vợ, làm mẹ.
Sau khi chia tay với nhân tình, tôi luôn nghĩ về vợ cũ nhưng tôi lại không đủ can đảm liên lạc lại với cô ấy. Tôi là người có lỗi với vợ cũ, tôi không có tư cách để xin cô ấy cho mình một cơ hội.
Đến một lần tôi tình cờ gặp lại vợ cũ trong bệnh viện. Hôm đó, tôi đi khám sức khỏe định kỳ thì thấy vợ cũ cầm một hộp đồ ăn đi vào. Tôi hỏi thăm thì cô ấy nói đang đến chăm bạn trai ngã bệnh. Cô ấy có vẻ không muốn trò chuyện thêm với tôi nên viện cớ phải đi liền. Tôi cũng không giữ cô ấy lại nhưng âm thầm đi theo sau. Đến phòng bệnh của người đàn ông kia, tôi chỉ đứng bên ngoài len lén nhìn vào không để cả hai phát hiện.
Người đàn ông kia so với tôi thì không hề hơn tôi về mặt ngoại hình. Nhưng vợ cũ luôn nhìn anh ta dịu dàng, lời nói ra luôn ngọt ngào dỗ dành. Cô ấy nói đã nấu cho anh ta cháo lươn rất ngon. Tôi lặng người nhớ lại đây là món vợ tôi nấu ngon nhất, mỗi khi tôi bệnh cô ấy đều làm rồi dỗ tôi ăn để mau lấy lại sức.
Nhưng giờ trước mắt tôi, cô ấy đang làm những việc đó cho một người đàn ông khác. Lòng tôi nóng lên vì ghen tuông, tôi quay lưng đi ra khỏi bệnh viện vì không muốn nhìn thấy nữa. Trở về nhà, tôi mất ngủ cả đêm vì hình ảnh vợ cũ chăm sóc người cũ tận tình. Tôi quyết tâm muốn có lại cô ấy một lần nữa. Liệu tôi có còn cơ hội hay không?
Lần đầu về ra mắt nhà bạn trai, vừa nghe cháu của anh vô tư nói một câu, tôi bỏ...
Sau đó tôi thấy cháu của người yêu chạy đi chơi cùng cậu bé hàng xóm. Tôi cũng chẳng để ý nữa, đi dạo một vòng xem khu vườn của nhà người yêu. Đến lúc trở vào nhà, tôi thấy hai đứa trẻ vẫn đang chơi xe đồ chơi với nhau.
Quyết định dứt áo ra đi vì bị phản bội, nhưng người xin tôi đừng đi lại người đặc biệt...
Ban đầu, con riêng của chồng tỏ ra chán ghét tôi ra mặt vì nghĩ rằng vì tôi nên bố mẹ nó mới ly hôn. Tôi không cảm thấy giận, chỉ cố gắng hiểu rằng vì nó còn nhỏ, nghe người lớn nói lung tung thì liền tin ngay.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt chỉ...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.
Lần đầu lặng lẽ đứng nhìn vợ bên con riêng của tôi và khoảnh khắc lòng tôi vỡ òa xúc...
Biết Vy chưa từng kết hôn lại lấy đàn ông từng ly hôn như tôi sẽ chịu thiệt thòi trong mắt người khác, nên tôi hết lòng chăm lo cho cô ấy và gia đình vợ. Tôi đưa vợ tiền để gửi về nhà, giúp bố mẹ cô ấy sửa chữa nhà.