Là trai tân nhưng kiên quyết lấy vợ mù, đến đêm tân hôn, khi trút bỏ tấm áo trên người cô, anh cười mãn nguyện, hài lòng
Tôi kết hôn cách đây 1 năm. Vài ngày trước, vợ chồng tôi đã chào đón một cậu con trai kháu khỉnh, đáng yêu. Có thể nói, đứa con đến với chúng tôi như một món quà trời ban.
Để được đi đến chặng đường ngày hôm nay, tôi và vợ đã cố gắng rất nhiều. Tình yêu của chúng tôi không bình thường như những cặp đôi khác. Tôi quen vợ nhờ vào trung tâm hội người mù. Công ty ấy là đối tác với công ty của tôi. Vợ tôi là quản lý của bộ phận sản xuất. Và cô ấy cũng không có khả năng nhìn như người bình thường.
Lúc đầu, mối quan hệ của chúng tôi chỉ là đối tác thông thường. Nhưng qua những lần gặp gỡ, tôi thấy có thiện cảm và gần gũi với vợ. Dần dần, chúng tôi trở thành bạn.
Vợ tôi là một người biết điều. Cô ấy không bao giờ đòi hỏi tôi phải đáp ứng những món quà vật chất. Trong công việc, cô ấy cũng giúp đỡ tôi rất nhiều.
Nhưng khi biết tôi yêu một cô gái như vậy, bố mẹ tôi hết lời ngăn cản. Ông bà sợ tình cảm của chúng tôi chưa đủ chín muồi. Và điều quan trọng nhất là sợ tôi lấy một người vợ khiếm khuyết thì sau này sẽ khổ.
Đứng giữa tình yêu và bố mẹ, tôi đang lăn tăn không biết phải làm thế nào thì vợ tôi quyết định sẽ chờ đợi cái gật đầu từ phía bố mẹ tôi. Vậy là từ lúc yêu đến ngày cưới, chúng tôi đã chờ đợi đúng 5 năm.
Vì rất vất vả mới đến được với nhau nên tôi trân trọng vợ lắm. Đêm tân hôn, chúng tôi ngồi hàn huyên với nhau đến 12 giờ đêm. Khi chỉ còn ánh đèn ngủ mờ ảo, tôi và vợ mới thật sự là của nhau. Tựa đầu vào vai tôi, vợ hỏi:
“Em không biết khuôn mặt em thế nào. Anh có thể tả cho em nghe được không? Trong mắt anh, em là người phụ nữ xấu hay đẹp”.
Tôi cười:
“Em ngốc lắm, trong mắt anh, em là người phụ nữ đẹp nhất”.
Quả thật đến bây giờ, tôi vẫn giữ nguyên quan điểm này. Có thể với người khác, vợ tôi chỉ là một người phụ nữ bình thường. Nhưng với tôi, cô ấy đẹp từ tính cách đến tâm hồn. Vài người bạn vẫn thường hỏi tôi, có bao giờ tôi cảm thấy mình thiệt thòi khi vợ như vậy không.
Thật ra tôi thấy mãn nguyện lắm. Người khác có thể không tin, còn tôi, tôi rất tự hào với lựa chọn của mình. 6 năm yêu nhau và một đám cưới. Cái kết của chúng tôi chính là cậu con trai kháu khỉnh, đáng yêu hết mực. Vì thế, gửi tặng những người đang còn tự ti trên cuộc đời này. Các bạn hãy yêu bản thân mình, hãy tin rằng luôn có một người phù hợp đang chờ bạn. Và biết đâu, người ấy chính là người sẽ nắm tay bạn suốt cả cuộc đời.
Trước ngày ra tòa ly hôn, chồng bật đèn cả đêm để làm việc lạ, tôi tò mò đến xem...
Nửa đêm nhớ chồng quá Hà trở dậy đi tìm thì thấy chồng đang ngồi trong phòng làm việc. Hà bước tới thì thấy chồng đang chăm chú làm gì đó, anh cẩn thận đưa tay miết từng mẩu giấy rồi dùng keo dán lại.
Nghe tiếng chồng khác lạ trong điện thoại, tôi đến địa chỉ thì kinh ngạc khi đến là một nơi...
Nhân khi con đã về quê, tôi lao ra đường đi theo địa điểm định vị của chồng. Nhưng càng đi thì tôi càng rợn người vì chỗ đến là một nghĩa địa gần nhà. Cơn ghen trong tôi cuồn cuộn, muốn bắt tận tay chồng ngoại tình nên dù có phải đến đó tôi cũng lấy hết can đảm mà đi.
Đám tang mẹ vợ cũ, tôi đến dự thì có một đứa trẻ chạy va vào người, nhìn mặt giống...
Sau khi ly hôn vợ tôi có quen thêm vài người nữa nhưng vẫn chưa thấy hợp. Tôi cũng biết tin tức của vợ cũ, cô ấy chủ động cắt đứt hết liên lạc với tôi.
Nhìn thấy lọ dung dịch lạ lùng trong túi áo của chồng, sự thật đằng sau càng khiến tôi gục...
Dù em đang tức điên lên nhưng vẫn cố gắng giữ chút lý trí còn sót lại. Em dắt hai con sang nhà ngoại chơi, em phải nói chuyện ra ngô ra khoai với chồng. Đến khi chồng vừa về tới cửa nhà, em cầm chai dung dịch kia, lao nhanh ra tra hỏi chồng: