Trước khi lấy người chồng hiện tại, tôi từng quen người yêu cũ tên Lân. Gia đình anh ấy có một tiệm hoa khá lớn, bản thân anh ấy thì làm ở công ty xây dựng nổi tiếng. Chúng tôi từng yêu nhau 3 năm nhưng tôi vẫn chia tay vì Lân luôn né tránh chuyện kết hôn.
Lúc đầu khi chia tay, Lân cũng dứt khoát gật đầu. Nhưng chỉ 3 tháng sau đó thì anh ấy một mực đòi quay lại với tôi. Nhưng tôi đã dứt tình, không muốn quay lại lần nữa. Tôi cắt đứt mọi liên lạc với Lân, đổi số điện thoại, thậm chí là chuyển nhà. Khoảng một năm sau thì tôi quen và lấy người chồng hiện tại.
Sao thì đám cưới cũng phải làm cho xong. Đến khi lễ cưới kết thúc, tôi về nhà cùng chồng. Nhưng vừa tới nhà thì đã thấy anh quăng mạnh áo khoác ra sàn, mắng tôi té tát: “Chúc em hạnh phúc à, hay nhỉ!”. Anh ấy nói những lời khó nghe nhất từ trước đến nay, để xả giận, để khiến tôi tổn thương.
Chưa hết, đêm tân hôn mà chồng thì khóa cửa, tôi phải ngủ ngoài phòng khách, đến một chiếc chăn cũng không có. Cha mẹ chồng tôi thấy thế cũng chẳng khuyên can gì con trai, xem TV rồi vào phòng ngủ. Đến giữa khuya thì mẹ chồng tôi đi lên, nhìn ngó tôi một cái rồi nói sảng giọng: “Âu cũng là do mình thì tự chịu. Không tốt lành gì thì mới như thế”.
Câu nói đó chốt lại cảm giác của một ngày đầu tiên tôi về nhà chồng, ấm ức, chua chát và cô đơn. Tôi không được cả chồng và cha mẹ chồng thấu hiểu. Tôi thấy mình cô độc đến đáng thương, tương lai thì không biết sẽ thế nào khi chồng thì vô tâm, ghen tuông vô lý, còn cha mẹ chồng thì đã ghét ra mặt. Giờ tôi phải làm gì để cứu vãn tình thế, để sống yên bình ở nhà chồng đây?