Vợ tôi như cái thùng không đáy, mỗi tháng chồng đưa 5 triệu mua thức ăn cho 4 người nhưng lúc nào cũng cằn nhằn kêu thiếu
Tôi và vợ vừa mới cãi nhau. Nghĩ gần đến Tết, tôi không muốn làm to chuyện nhưng không nói thì trong lòng cứ tức anh ách. Chẳng hiểu đối với vợ tôi, bao nhiêu mới là đủ.
Vợ chồng tôi sống cùng bố mẹ già. Ông bà có tuổi rồi, ăn uống cũng chẳng là bao. Vì thế kết hôn xong, tôi mới nói vợ là tuyệt đối không được cầm tiền sinh hoạt. Con cháu đi làm, thành đạt cả rồi, chẳng lẽ đến bữa cơm của bố mẹ cũng cầm thì kỳ quá.
Từ ngày có vợ về, tôi bắt đầu đưa tiền sinh hoạt cho em. Sau khi tính toán kỹ, trừ tiền điện nước, tôi dự trù mỗi tháng cả nhà sẽ hết 4 triệu 800 nghìn tiền ăn. Vị chi mỗi người ăn hết hơn 1 triệu. Để làm tròn, tôi đưa vợ 5 triệu, coi như số kia là tiền phát sinh.
Thú thật trong vấn đề tiền bạc, vợ tôi không phải người khôn khéo. Hồi còn yêu nhau, tôi đã thấy sức tiêu tiền của em và đánh giá em không giỏi trong khoản tiết kiệm. Thành ra là đàn ông nhưng tôi vẫn phải giữ tiền. Lương tháng tôi 15 triệu thì 5 triệu tiền ăn đưa vợ, 5 triệu tiết kiệm. Còn lại tôi dùng cho những mối quan hệ xã giao bạn bè bên ngoài.
Trước đây khi vợ tôi còn đi làm, tôi cũng nói rõ là em phải để ra toàn bộ tiền kiếm được. Vì chỗ làm cách nhà có mấy bước chân, em đi bộ một chút vừa đỡ tốn xăng lại khỏe người. Còn dưới sảnh tòa nhà chúng tôi cũng có siêu thị. Chung quy lại, một tháng em chỉ hết 100 nghìn tiền xăng xe là cùng.
Tháng trước mẹ tôi không may bị tai nạn, liệt nửa người. Thời gian đầu, bà phải có người chăm sóc. Tôi đã nghĩ đến chuyện thuê hộ lý nhưng chi phí quá tốn kém. Lại không yên tâm cách người ta chăm mẹ. Cuối cùng, tôi thuyết phục vợ nghỉ ở nhà một thời gian để chăm mẹ chồng.
Sau vài ngày suy nghĩ, vợ tôi đồng ý ở nhà. Mấy hôm nay, em bắt đầu cằn nhằn nói tôi căn cơ. Vợ tôi bảo mỗi tháng tiêu 5 triệu là quá ít. Bây giờ em không đi làm, không thêm vào được nên có lúc phải sang nhà mẹ đẻ vay tiền để tiêu tạm.
Tôi nghe vợ nói mà giận phừng phừng. Bố mẹ tôi già rồi, còn ăn được bao nhiêu? Chưa kể tiền nhà không mất, điện nước cũng một tay tôi lo. Khi tôi nói lại thì vợ phụng phịu khóc lóc. Em bắt đầu kể chuyện ở nhà chăm mẹ chồng vất vả. Rồi cả việc nuôi người bệnh rất tốn kém.
Nói một lúc, tôi cũng hiểu mục đích của vợ là muốn tôi tăng tiền sinh hoạt hàng tháng. Nhưng vợ tôi như cái thùng không đáy. Tôi sợ cho thêm, em vẫn sẽ chi tiêu vô tội vạ như bây giờ. Đến lúc ấy, tôi lại càng mệt mỏi hơn. Chi bằng tôi cứ kệ, mặc vợ tự xoay xở với số tiền ấy. 5 triệu có nhỏ đâu mà sao vợ tôi không biết tính toán, để rồi lúc nào cũng than vãn kêu chồng ky bo?
Phụ nữ khôn ngoan nên chọn chồng dựa vào 5 tính cách này
Một người đàn ông giàu có không đồng nghĩa với việc họ là người chồng tuyệt vời, và càng không đồng nghĩa với việc bạn sẽ hạnh phúc.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.