Vợ đột ngột qua đời, tôi đau lòng không nguôi, hôm ấy mở tủ lạnh nhìn thấy thứ này mà nước mắt đầm đìa
Tôi và vợ là mối tình đầu của nhau. Chúng tôi quen biết nhau từ những ngày đầu học chung đại học. Tôi là người chủ động theo đuổi vợ. Cô ấy ngày trước là hoa khôi của khoa, xinh đẹp và tài giỏi. Tôi vừa gặp một lần đã ôm mộng tương tư. Tôi bày đủ trò để tán tỉnh trái tim người đẹp. Cuối cùng, cô ấy cũng gật đầu làm bạn gái rồi sau đó theo tôi về dinh.
Dù gia đình tôi không khá giả như gia đình của vợ, nhưng tôi chưa bao giờ thấy tự ti mà nhục chí. Tôi xác định vợ là người thân của mình, nỗ lực hết mình để cho vợ cuộc sống tốt đẹp nhất. Tôi cũng không ngại nói với bố mẹ vợ rằng, cô ấy chính là động lực lớn nhất để tôi cố gắng, tôi muốn mua hết những gì tốt nhất, đắt tiền nhất cho cô ấy. Bố mẹ vợ ban đầu không thích tôi, nhưng ngày một quý vì những gì tôi làm.
Bố mẹ vợ nói cho chúng tôi một căn nhà nhưng vợ chồng tôi muốn tự lập, quyết định ban đầu ở riêng, sau khi có tiền sẽ tự mua nhà. Sau 6 năm cùng nhau làm việc và tiết kiệm, vợ chồng tôi đã có căn nhà của riêng mình. Tôi và vợ háo hức nghĩ về chuyện sinh con, có một mái ấm đủ đầy hạnh phúc sau này.
Vậy mà hạnh phúc chưa kịp trọn thì chia xa đã đến. Một tối tôi đi làm về như thường ngày nhưng lại không nghe thấy tiếng vợ như mọi khi. Tôi tìm vợ một lúc thì thấy cô ấy nằm ở nhà tắm, trên người đã không còn hơi thở. Vợ tôi bất ngờ đột tử khi tôi chưa về nhà
Sau khi vợ qua đời đột ngột, tôi sống mà như người mất hồn. Ngày đưa tang vợ, tôi không thể tin. Chúng tôi đã cùng nhau cố gắng, hứa hẹn, trông đợi vào tương lai. Nhưng ở những năm tháng sau này, chỉ còn lại một mình tôi. Sau khi vợ mất sớm, tôi bỏ ăn bỏ uống. Tôi không muốn rời khỏi giường, tôi sợ bước tới bất kì đâu trong nhà cũng sẽ nhớ tới bóng dáng của vợ. Em gái tôi ở gần nhà phải gửi đồ ăn sang vì sợ tôi kiệt sức vì đau lòng.
Đến một hôm, đồ ăn em gái gửi sang tôi ăn không hết, tôi định bỏ vào tủ lạnh để buổi sau dùng tiếp. Khi mở tủ lạnh ra, tôi nghe một mùi hôi thối bốc lên. Hóa ra là trong tủ ở ngăn mát có một một con cá diêu hồng vợ tôi đã mua hôm đó nhưng chưa kịp nấu. Tôi gục người xuống sàn, khóc nức nở. Vợ tôi luôn nhớ tôi thích ăn món canh chua cá diêu hồng, buổi chiều hôm đó cô ấy nói sẽ nấu món ngon đợi tôi về nhà ăn. Nhưng từ nay, trên bàn ăn mãi mãi chỉ còn lại một mình tôi.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.