Về ra mắt nhà bạn gái, tôi choáng váng khi nhìn căn nhà nơi em sinh sống
Lần đầu tiên nhìn thấy Hiền, tôi đã biết đây là người con gái của đời mình, thế nên tôi quyết tâm theo đuổi em. Hiền người cũng như tên, rất hiền lành và nhút nhát. Ban đầu em từ chối tôi vì cho rằng tôi chỉ trêu đùa em. Nhưng sau nhiều lần tôi chứng minh mình thật lòng thì em cũng mở rộng trái tim, đón nhận tôi.
Tìm hiểu một thời gian thì tôi biết gia đình em không giàu có, sống trong một căn nhà cấp bốn khiêm tốn ở một làng quê nhỏ. Trong nhà còn có 2 đứa em vẫn còn đang đi học.
Yêu nhau được 4 tháng thì em đồng ý cho tôi về ra mắt, lòng tôi tràn ngập hạnh phúc nhưng cũng không kém phần lo lắng. Tôi đã chuẩn bị tâm lý rằng gia đình em không mấy khá giả, nhưng không ngờ lại giản dị đến như vậy.
Ngày tôi về, mưa to gió lớn, con đường đất nông thôn trơn trượt khiến chiếc xe của tôi lấm lem bùn đất, nhưng điều đó chẳng thể làm lu mờ niềm háo hức trong tôi. Thế nhưng bước vào nhà em thì tôi còn kinh ngạc hơn. Mái nhà dột nát, vách tường ẩm ướt. Tôi không tưởng tượng ra được thời buổi bây giờ mà nhà em vẫn phải dùng xô, chậu hứng nước mưa dột.
| Dù tôi nói thế nào thì em vẫn đòi chia tay. (Ảnh minh họa) |
Hiền ngượng ngùng tìm một chỗ sạch sẽ nhất cho tôi ngồi, rồi em bảo tôi cứ nói chuyện với bố em, em đi giúp mẹ nấu cơm.
Căn nhà thì nhỏ, tiếng em và mẹ trò chuyện dưới bếp vọng lên tôi nghe rõ hết. Bố em thì thỉnh thoảng quay sang nói với tôi vài câu, sau đó lại gật gù ngắm mưa như chẳng có gì để hỏi.
Đến khi ngồi vào bàn ăn thì không khí mới thoải mái hơn một chút. Cả nhà em rất nhiệt tình với tôi. Tôi cũng cảm nhận được sự chất phác thật thà của họ. Tôi ngủ lại một đêm, cùng giường với em trai Hiền.
Sáng hôm sau, tôi thấy Hiền hai mắt đỏ hoe, có vẻ em đã khóc đêm qua. Tôi hỏi thì Hiền nói về thành phố sẽ kể. Nhưng vừa về đến nơi thì em đã nói lời chia tay. Em bảo bố mẹ không cho yêu nữa. Mẹ nói em không xứng với tôi, nhà em nghèo không với nổi trai thành phố, đi ô tô xịn như tôi.
Dù tôi nói thế nào thì em vẫn đòi chia tay. Tôi chịu thua em luôn, bố mẹ tôi không phản đối , không chê bai gì em và gia đình em, vậy mà bố mẹ em lại ngăn cấm vì tự ti mặc cảm. Phải thuyết phục thế nào để Hiền và gia đình Hiền hiểu được sự chân thành của tôi đây?
Mẹ chồng nằng nặc đòi đi tuần trăng mật cùng, tôi nói câu này khiến bà bất ngờ
Tôi đã nhịn mẹ chồng từ lúc tổ chức đám cưới tới bây giờ, tôi không thể nhịn được nữa. Dù có là dâu hiền ngoan cỡ nào thì nào có chịu được cái cảnh sống cái gì cũng phải theo mẹ chồng thế này chứ? Tôi cứ thấy vì tôi nhịn quá nên mẹ chồng cứ được nước lấn tới.
Lần đầu bước chân về ra mắt, nghe mẹ chồng tương lai mắng người yêu đúng một câu mà tôi...
Chỉ có một điểm tôi thấy băn khoăn là dù đã yêu đương, tính đến chuyện cưới xin nhưng Minh vẫn không chủ động gần gũi với tôi. Anh chỉ thường nắm tay tôi, ôm nhẹ, cũng chưa từng có nụ hôn môi nào. Nhưng tôi không nghi ngờ gì, chỉ nghĩ cả hai vẫn cần thời gian để thân thiết hơn.
Chồng vừa đi vắng tôi liền gọi thợ đến sửa trần nhà, để rồi nhìn những vật tròn lấp lánh...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đến cổng trường đón con tan học, tôi rụng rời chân tay thấy con gái cười nói ngồi cùng chồng...
Tôi biết có nhiều hôm anh lặng lẽ đứng dưới lầu nhìn lên phòng của mẹ con tôi. Tôi biết rất nhiều ngày anh âm thầm đi theo sau mẹ con tôi mỗi khi ra ngoài. Tôi cũng biết anh đã hối hận rất nhiều. Nhưng tôi như con chim sợ cành cong, một lòng ngã đau mà chẳng thể quên.