Đúng 12h đêm nào cũng nghe tiếng khóc ai oán từ căn phòng khóa kín, dâu mới âm thầm tìm hiểu thì ngây người với bức ảnh bên trong
Khi vợ chồng em còn yêu nhau, mẹ chồng không ghét em thế này. Lúc ấy bà hiền lành và tâm lý lắm. Thậm chí còn khuyên bọn em nên có con trước, vì tuổi vợ chồng em thì sinh con năm sau sẽ rất thuận lợi.
Nghe lời mẹ chồng nên lúc chuẩn bị cưới, em đã có bầu được 3 tháng rồi. Chuyện bắt đầu khó hiểu từ khi hai gia đình gặp nhau. Hôm nhà trai sang nhà em xin cưới, mẹ chồng em lạ lắm. Vừa thấy bố mẹ em, mặt bà đã đỏ bừng.
Cả buổi sáng ngày hôm ấy, em có cảm giác hai bên cứ khiên cưỡng với nhau. Em còn hỏi chồng thì anh nói có lẽ đi hỏi vợ cho con nên mẹ chồng em hồi hộp, tính bà xưa nay vẫn không thích đến những nơi đông người.
Sau khi về nhà chồng, em cũng lăn tăn vì mẹ chồng không còn quý mình như trước. Em làm gì bà cũng không ưng. Có lần em đi tìm chìa khóa để vào một căn phòng khóa kín trên tầng áp mái. Mẹ chồng em nhìn thấy, bà kêu ầm lên: “Cấm con không được đặt chân vào căn phòng ấy”.
Câu nói đó của mẹ chồng càng làm em tò mò hơn. Đã vậy tối nào cũng có tiếng khóc từ căn phòng ấy vọng xuống. Em hỏi thì chồng thản nhiên đáp: “Mẹ đấy, đêm nào mẹ chẳng lên đó dọn dẹp rồi khóc vì nhớ bố. Đó là phòng riêng để kỷ vật của bố mẹ mà”.
Hôm ấy, nhân lúc mẹ chồng đi vắng, em đã lén vào phòng bà lục chìa khóa rồi mở căn phòng ấy ra. Dù là nơi chỉ có mẹ chồng em được vào nhưng rất sạch sẽ. Bên trong cũng ngăn nắp lắm. Em vào bên trong thì thấy vô số kỷ vật mà bố chồng em để lại.
Nhưng có một thứ khiến em ngỡ ngàng, đó là bức ảnh treo trong phòng. Bên cạnh bố em là một người phụ nữ khác, trông họ rất tình cảm với nhau. Chỉ có điều khuôn mặt người kia đã bị vẽ lên khiến em không nhận ra người đó là ai.
Đang băn khoăn thì em nghe tiếng mẹ chồng. Thấy bức ảnh trên tay em, mẹ chồng cười nhạt: “Cô đã vào căn phòng này rồi à, có biết đó là ai không”. Trong khi em ngây người không biết thì mẹ chồng tiếp tục: “Mẹ cô đấy, người làm tan nát gia đình tôi đấy. Nói cho cô biết, nếu không phải vì cô đã có thai, không bao giờ tôi cho cô về nhà này”.
Quá sốc trước sự thật ấy, em chạy về phòng gọi cho mẹ đẻ. Và mẹ em đã xác nhận chuyện này. Bà nói rằng đó là một thời nông nổi của tuổi trẻ. Không ngờ đến giờ, mẹ chồng em vẫn để bụng. Biết chuyện, em đau khổ lắm. Những tháng ngày sau này, liệu mẹ chồng em có chịu bỏ qua cho đứa con gái của người mà bà ân hận suốt đời không?
Trước ngày ra tòa ly hôn, chồng bật đèn cả đêm để làm việc lạ, tôi tò mò đến xem...
Nửa đêm nhớ chồng quá Hà trở dậy đi tìm thì thấy chồng đang ngồi trong phòng làm việc. Hà bước tới thì thấy chồng đang chăm chú làm gì đó, anh cẩn thận đưa tay miết từng mẩu giấy rồi dùng keo dán lại.
Nghe tiếng chồng khác lạ trong điện thoại, tôi đến địa chỉ thì kinh ngạc khi đến là một nơi...
Nhân khi con đã về quê, tôi lao ra đường đi theo địa điểm định vị của chồng. Nhưng càng đi thì tôi càng rợn người vì chỗ đến là một nghĩa địa gần nhà. Cơn ghen trong tôi cuồn cuộn, muốn bắt tận tay chồng ngoại tình nên dù có phải đến đó tôi cũng lấy hết can đảm mà đi.
Đám tang mẹ vợ cũ, tôi đến dự thì có một đứa trẻ chạy va vào người, nhìn mặt giống...
Sau khi ly hôn vợ tôi có quen thêm vài người nữa nhưng vẫn chưa thấy hợp. Tôi cũng biết tin tức của vợ cũ, cô ấy chủ động cắt đứt hết liên lạc với tôi.
Nhìn thấy lọ dung dịch lạ lùng trong túi áo của chồng, sự thật đằng sau càng khiến tôi gục...
Dù em đang tức điên lên nhưng vẫn cố gắng giữ chút lý trí còn sót lại. Em dắt hai con sang nhà ngoại chơi, em phải nói chuyện ra ngô ra khoai với chồng. Đến khi chồng vừa về tới cửa nhà, em cầm chai dung dịch kia, lao nhanh ra tra hỏi chồng: