Tiệc cưới vừa tàn mẹ chồng bắt quỳ xuống, biết nguyên do tôi bật khóc cảm kích bà
Tôi vừa mới kết hôn chưa đầy 1 tuần. Trong đám cưới, tôi là cô dâu xinh đẹp, may mắn và hạnh phúc nhất. Tôi có nhà chồng điều kiện tốt, chồng lại yêu thương chiều chuộng.
Trong đám cưới, mẹ chồng tôi lên trao 5 cây vàng hồi môn cho hai vợ chồng. Bố mẹ đẻ tôi cũng trao 4 cây vàng để vợ chồng trẻ làm vốn. Khỏi phải nói, mọi người ghen tị và hâm mộ tôi thế nào. Tôi lâng lâng hạnh phúc, hưởng thụ ánh mắt xuýt xoa ngưỡng mộ từ mọi người có mặt ở bữa tiệc.
Tiệc cưới tàn, tôi và chồng trở về nhà chồng. Kế hoạch của chúng tôi là sau đám cưới vẫn sống chung với bố mẹ chồng vì anh là con trai một. Tôi và chồng đang định lên phòng tân hôn thì đột ngột mẹ chồng gọi lại. Bà ngồi nghiêm nghị trên ghế, nhìn tôi bằng ánh mắt rất nghiêm khắc. Tôi hoảng hốt không hiểu có chuyện gì, lại càng choáng váng khi mẹ chồng gằn mạnh: “Quỳ xuống!”.
Tôi nhìn ánh mắt nghiêm túc và đầy quyết liệt của mẹ chồng, lại nhìn sang chồng thấy anh nói nhỏ bảo tôi cứ làm theo mẹ. Nếu lý do bà đưa ra không đủ thuyết phục thì khi ấy chúng tôi sẽ có quyền phản bác. Là dâu mới lại muốn chồng thương nên tôi quyết định nghe theo lời anh.
- Con đã biết lỗi của mình chưa?
Mẹ chồng nhấn mạnh từng chữ khiến tôi mờ mịt khó hiểu. Tôi lắc đầu, bà chậm rãi lên tiếng:
- Cách đây 1 tuần, tình cờ mẹ gặp bố con ở bệnh viện. Mẹ nhìn thấy ông ấy thôi chứ 2 người cũng không chào hỏi gì nhau. Thấy ông ấy từ phòng khám đi ra, lát sau đến lượt mẹ khám, bác sĩ lại là người quen nên mẹ mới hỏi bệnh tình của bố con.
Tôi ngây ngẩn nghe mẹ chồng kể lại mọi chuyện. Bà bảo bố tôi bị bệnh cần phẫu thuật, chi phí khoảng hơn 100 triệu. Nhưng lúc đó ông đã hỏi bác sĩ có thể chờ thêm nửa năm không vì hiện tại ông không có tiền, còn đang vay nợ.
- Con đã nói gì với bố mẹ để ông bà bên ấy cho hồi môn 4 cây vàng nhưng lại không có tiền chữa bệnh?
Tôi bàng hoàng chết lặng. Gia cảnh nhà tôi bình thường không khá giả cho lắm. Nhưng vì tôi không muốn lép vế trước chồng, không muốn mất mặt trước bố mẹ chồng, muốn rình rang đi làm dâu nên đã nói với bố mẹ phải cố gắng lo cho hồi môn tương xứng. Nghe chồng bảo mẹ anh sẽ trao 5 cây vàng nên tôi đòi bố mẹ lo cho 4 cây.
Bố bảo tôi cứ yên tâm nhưng ai ngờ ông lại giấu giếm tôi về bệnh tật và tình hình kinh tế khó khăn. Còn tôi cứ hồn nhiên nhận tất cả của bố mẹ mà không suy nghĩ gì. Tôi còn cho rằng ông bà có tiền tiết kiệm, xưa nay vẫn giấu đi, bây giờ mới mang ra.
Tôi bật khóc vì ân hận khi vô tâm với bố mẹ và cũng cảm kích mẹ chồng vô cùng. Bà là người nghiêm khắc nhưng rất thấu tình đạt lý. Tôi xin lỗi mẹ chồng, lúc ấy bà mới cho tôi đừng dậy và bắt sáng hôm sau phải mang trả tiền ngay cho bố mẹ. Hiện tại bố tôi đã phẫu thuật rồi, mọi chuyện tiến triển thuận lợi. Nghĩ về mẹ chồng, tôi vừa cảm động đồng thời khâm phục và biết ơn bà.
Lấy vợ sau vài tiếp xúc, đêm tân hôn, chú rể vỡ òa khi nghe vợ bập bẹ nói vẻn...
Trong khoảng thời gian này, tôi mới biết Ly không bị câm bẩm sinh. Cô ấy từng là nạn nhân của bạo hành gia đình, khi lên 6, Ly bắt đầu ít nói rồi dần dần chẳng nói chuyện với ai nữa. Biết sự thật này, tôi càng trân trọng Ly hơn.
Biếu mẹ đẻ 500 nghìn tiền vé xe, tôi bị chồng mắng và tấm bi kịch của cuộc hôn nhân...
Sáng nay tôi đã ra tòa để xin đơn. Cầm lá đơn này, tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Thế nhưng chắc chắn, tôi sẽ ký lá đơn này và xem thái độ của chồng thế nào rồi mới quyết định.
Đến thăm bạn thân vừa sinh em bé, tôi bất ngờ khi thấy bóng người nép sau bức tường
Tôi hỏi cha đứa trẻ, cô ấy chỉ bảo là một đồng nghiệp ở công ty. Kể từ khi bạn có thai, tôi luôn lui tới chăm sóc. Thậm chí ngày cô ấy đẻ, cũng là tôi trực cả ngày cả đêm ở bệnh viện.
Chồng giận vì mất đôi giày cũ, vợ gặng hỏ rồi ngỡ ngàng khi biết sự thật giấu kín bấy...
Đến lúc này, tôi mới đồng cảm với chồng. Không ngờ anh lại có tâm sự như vậy. Bây giờ tôi rất muốn bù đắp cho chồng, nếu tôi mua một đôi giày y hệt như vậy, liệu tâm trạng anh sẽ khá hơn chứ?