Thành tích học tập đứng đầu lớp nhưng kỳ thi tốt nghiệp này, em muốn mang về điểm 0 để mẹ thấy sự thất bại trong cách dạy con của mình
Chỉ còn vài ngày nữa là thi tốt nghiệp nhưng em không thể nào chịu được nữa. Từ nhỏ tới lớn, em luôn bị áp đặt và phải làm theo mọi yêu cầu của mẹ. 18 tuổi, bạn bè em có chính kiến và đều được bố mẹ tôn trọng. Còn em chưa một lần được nói ra suy nghĩ của mình.
12 năm đi học, thành tích học tập của em luôn đứng thứ hạng cao trong lớp. Người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ em rất tự hào với kết quả ấy, nhưng không các chị ạ. Em luôn mong muốn có thời gian để vui chơi với bạn bè, thay vì suốt ngày cắm đầu vào học.
Mẹ em như một quản lý của con, ngay cả bạn bè của em cũng bị mẹ kiểm soát. Ở lớp, em chỉ được chơi thân với hai người học giỏi hơn mình, những bạn khác, mẹ không cho em tiếp xúc. Năm 17 tuổi, em có mối tình đầu với cậu bạn cùng khóa. Bọn em đã hứa với nhau sẽ cùng nắm tay nhau vào đại học. Vậy mà khi biết chuyện, mẹ em đến tận nhà cậu ấy để làm ầm ĩ. Nửa tháng sau, bạn em chuyển trường, gia đình cậu ấy cũng cấm túc không cho bọn em liên lạc.
Em không hiểu tại sao mẹ phải làm vậy, chẳng lẽ như thế mới là thương em sao? Ngày nào cũng thế, em phải học đến 11 giờ đêm, 5 giờ sáng mai đã phải dậy ngồi vào bàn học. Với nhiều người, học hành chính là đam mê. Còn em, nó chẳng khác gì một nỗi sợ.
Vì không được thi vào trường mình thích nên em chẳng có tâm trạng để ôn tập. (Ảnh minh họa)
Em có ước mơ được làm một kỹ sư công nghệ thông tin, nhưng mẹ không cho em được đi theo con đường đó. Mẹ em nói con gái học ngành ấy rất vất vả, em phải đăng ký vào một trường về tài chính, kinh tế. Và rồi mẹ tiếp tục lựa chọn tương lai giúp em.
Em đã năn nỉ mẹ cho mình được quyền quyết định, nhưng mẹ em nói người lớn có cái nhìn sâu xa. Còn em là trẻ con, chỉ cần học và đi theo con đường bố mẹ sẽ chọn, chắc chắn sẽ thành công.
Vì không được thi vào trường mình thích nên em chẳng có tâm trạng để ôn tập. Càng gần ngày thi, em càng chán nản và muốn buông xuôi tất cả. Thậm chí có lúc, em đã nghĩ đến chuyện sẽ làm bài thật kém để trượt tốt nghiệp. Sau đó, em sẽ rời khỏi nhà rồi thi lại vào năm sau theo mong muốn của mình.
Em biết những gì mình đang nghĩ trong đầu là điên rồ, nhưng em không muốn mình tiếp tục làm con rối trong tay mẹ nữa. Càng gần ngày thi, suy nghĩ ấy càng chiếm hữu em. Các chị cho em lời khuyên được không ạ, em áp lực và ngột ngạt quá.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.