Tâm sự của người đàn bà trầm cảm sau sinh: Khi tôi suýt giết con thì chồng vẫn vô tâm nằm ngủ
Khi mang thai, tôi đã được nghe nhiều đến trầm cảm sau sinh. Tôi cũng đã đọc sách, chuẩn bị tâm lí vững vàng nhưng không ngờ cơn ác mộng đó lại đến. Bởi chồng quá vô tâm đã để tôi một mình loay hoay, xoay xở với đứa con đỏ hỏn.
Vợ chồng tôi quen nhau khi cả hai từ dưới quê lên thành phố học đại học. Ra trường, chúng tôi kiếm được một công việc tốt. Thu nhập không cao nhưng cũng tốt hơn dưới quê nhiều. Chúng tôi cưới nhau, quyết tâm bám trụ lại thành phố. Chúng tôi thuê một căn nhà nhỏ để sống. Khi sinh con, ba mẹ hai bên muốn tôi về quê để họ chăm nhưng tôi muốn ở lại thành phố để gần chồng.
Tôi luôn nghĩ chồng mình là người yêu thương vợ nhất trên đời. Nhưng, đàn bà sinh con mới hiểu lòng chồng. Chỉ vài tháng sau sinh mà từ một người đàn bà vui vẻ, tôi đã trở thành một con người khác: Cáu gắt, bực bội, thất vọng, chán nản… Tôi rơi vào cơn ác mộng, tôi nghĩ mình sắp rơi xuống vực mà không cách nào đứng dậy được.
Tôi sinh con thiếu tháng. Thằng bé phải nằm lồng kính cả tháng mới được về nhà. Con yếu, dặt dẹo ốm đau. Con khó nuôi, ngủ ngày thức đêm. Con quấy khóc ngày đêm, chỉ nín khi bế trên tay. Tôi rộc người vì chăm con, đêm đêm bế con đi lòng vòng trong căn nhà chật chội. Hễ cứ đặt con xuống là thằng bé lại khóc ré lên.
Tôi chưa bao giờ có được một giấc ngủ ngon sau khi sinh con. Ban ngày, chồng đi làm tôi phải giặt giũ, cơm nước, dọn dẹp. Tranh thủ những giờ phút hiếm hoi trong giấc ngủ của con để làm. Còn chồng tôi ban ngày đi làm, ban đêm về ngủ say. Anh không hề biết là vợ mình đang cực khổ, vật lộn như thế nào để chăm con.
Khi quá mệt mỏi, kiệt sức tôi bảo chồng đi làm về sớm, ban đêm trông con một vài tiếng cho tôi chợp mắt. Anh đã quát vào mặt tôi: “Có chăm con mà cũng không làm được à. Bao nhiêu người đẻ, có phải một mình cô đâu”. Tôi chết lặng, nước mắt cứ lã chã rơi.
Vài tháng như thế, tôi như rơi vào ngõ cụt không lối thoát. Trong bốn bức tường nghe tiếng khóc của con, với tã với bỉm tôi đâm chán ghét. Một lần, tôi đã đánh con, nghe tiếng con khóc thét mà tôi bỏ mặc. Tôi nghĩ mình phải chết hoặc chấm dứt cơn ác mộng này bằng cách bỏ con, cho con đi. Chồng thì vẫn vô tâm đi đi về về, đêm ngủ say mặc cho tôi xoay sở.
May sao, khi tôi rơi xuống vực thì mẹ tôi lên thăm. Thấy tôi không cho con bú, bỏ mặc con khóc lóc mẹ hoảng thật sự và đưa tôi vào viện. Chồng tôi chỉ thực sự tin là chuyện nghiêm trọng khi nghe bác sĩ nói. Bác sĩ bảo, nếu để vài ngày nữa tôi có thể giết con, có thể tự tử.
Tôi là người đàn bà may mắn, vì ít ra giữa vực thẳm đã có mẹ cho mình một chỗ bấu víu. Còn biết bao nhiêu người đàn bà ngoài kia, đang bị cơn ác mộng giày vò, đang bị rơi mà không biết bấu víu vào đâu. Đau lòng thay, bên cạnh họ vẫn có chồng mà sự vô tâm đã làm mờ mắt khiến đàn ông chẳng thấy vợ mình đau đớn, tuyệt vọng.
Đàn ông vô tâm, nhiều khi không biết sự tàn nhẫn của mình có thể giết chết vợ con. Đàn bà sinh con ốm yếu như con cua lột, là lúc cần người đàn ông san sẻ hơn bao giờ hết. Sinh con và chăm một đứa bé mới sinh là điều không hề dễ dàng, phúc cho người đàn bà nào có được một người chồng hiểu được điều đó.
Bị gia đình bạn trai chê "trèo cao’, tôi bình thản lấy điện thoại gọi ngay siêu xe của mình...
“Ôi con trai anh chị cũng trẻ trung đẹp trai, còn làm công ty nước ngoài, sao lại chọn một đứa vừa già vừa xấu thế kia? Tôi thấy anh chị nên xem lại đi, hay con bé này có ý đồ gì?”.
Nghi ngờ chồng ngoại tình, tôi bỗng bật khóc nức nở khi nhìn thấy thứ này lúc nửa đêm
Giờ thì không cần mở tôi cũng biết trong đó là gì, còn gì khác ngoài tờ đơn ly hôn anh ký sẵn. Thời gian qua đã chứng minh suy nghĩ của tôi là sự thật, tôi rơi nước mắt chấp nhận buông xuôi hy vọng cuối cùng.
Thấy cô giúp việc vào phòng bố chồng lúc nửa đêm, tôi bất ngờ khi biết sự thật
Sau đó cô giúp việc đi ra ngoài nói chuyện với tôi. Tôi không hề có ý định trách cô ấy, còn nghĩ nếu bố chồng tìm được người ưng ý, có thể chăm sóc cho ông thì vợ chồng tôi lại càng mừng. Nhưng những gì cô ấy nói sau đó khiến tôi xót xa:
Bất ngờ về nhà chồng, nghe thấy tiếng cười khúc khích trong sân, tôi chết sững nhìn thấy món đồ...
Tôi đi đến phòng khách thì phát hiện chồng tôi đang ngồi cạnh một người phụ nữ trẻ hơn tôi vài tuổi. Chồng tôi ôm vai cô ta, còn mẹ chồng tôi đang bế đứa trẻ. Nhìn họ như một gia đình thật sự, vậy tôi là ai đây?