Tâm sự của người đàn bà có chồng vô tâm: Tôi thấy cuộc hôn nhân của mình vô nghĩa
Tôi cũng như biết bao người đàn bà khác trên đời, chỉ mong có một cuộc sống giản dị và bình an. Đâu mong mình quá sang giàu, chỉ cần vợ chồng con cái hạnh phúc, vui vẻ bên nhau. Ước mơ đó quá giản dị, thậm chí bình thường nhưng với tôi sao quá khó.
Trước khi cưới, chúng tôi đã có quãng thời gian yêu nhau vô cùng hạnh phúc. Bạn bè, ba mẹ ai cũng nhận xét anh là người đàn ông tốt, là chỗ dựa vững chắc cho tôi. Chúng tôi cưới nhau trong sự chúc phúc của mọi người. Một cuộc sống hạnh phúc đang ở trước mắt.
Đúng như người đời nói: “Hôn nhân là một cái toilet, người ngoài muốn vào, người trong muốn ra”. Cưới nhau về chỉ nửa năm, tôi mới nhận thấy con người thật của anh. Trước kia hẹn hò chỉ gặp nhau, đi ăn rồi ai về nhà nấy nên trong mắt tôi anh luôn làm một người đàn ông hoàn hảo. Thế nhưng, sống chung một nhà bao nhiêu tật xấu phơi bày ra hết. Anh rất luộm thuộm và vô cùng lười biếng. Quần áo anh mặc vứt lung tung khắp nhà. Vợ đi làm về trễ mệt anh vẫn nằm chơi điện thoại giữa một đống bề bộn, thậm chí không thèm cắm hộ vợ nồi cơm.
Đàn ông không ai hoàn hảo, ai cũng có những tật xấu, tôi biết điều này nên cố gắng nhỏ nhẹ mong chồng thay đổi. Nhưng anh chỉ thay đổi được vài ngày rồi chứng nào tật đó. Tôi vừa đi làm về mệt, đã phải xắn tay lên dọn dẹp nhà cửa, cơm nước còn chồng mải mê ngồi chơi game.
Mệt mỏi nhất là khi tôi mang thai và sinh con. Tôi bị nghén rất nặng, cứ xuống bếp ngửi mùi dầu mỡ là ói nhưng chồng cũng không thèm phụ giúp vợ một tay. Vợ bầu bì, nấu ăn dọn dẹp chồng vẫn mặc kệ. Người ta có thai được chồng nâng như nâng trứng nhưng tôi phải tự tay làm hết mọi việc. Rồi khi tôi sinh con, những tưởng nhìn thấy con anh sẽ thương đứa bé mà thay đổi. Anh thương con nhưng tình thương chỉ giới hạn ở những chiếc hôn trên má, một cái cưng nựng rồi thôi. Tôi sinh mổ, đau đớn đến kiệt sức nhưng chồng vẫn vô tư ngồi lướt điện thoại. Không có ai phụ giúp, tôi rộc người đi vì thức đêm trông con. Anh thì vẫn như thế, chẳng phụ giúp cho tôi được gì.
Nhiều lúc tôi tự hỏi: Tôi có chồng để làm gì? Những lúc mệt mỏi khổ sở nhất cũng chỉ mong một câu hỏi han, một sự quan tâm từ chồng. Nhưng tôi nhận được gì ngoài sự vô tâm đáng sợ? Đàn bà còn lúc nào khổ hơn lúc sinh con? Nhưng anh vẫn bỏ tôi loay hoay với con một mình.
Tôi từng rất yêu anh, từng mong ước rất nhiều cho tương lai nhưng chính sự vô tâm của anh đã giết chết dần dần tình yêu trong tôi. Tôi đã cố gắng thay đổi chồng nhưng tôi nhận ra, đó là bản chất của anh rồi không dễ gì thay đổi được. Tôi đã thôi mong muốn một ngày nào đó anh nghĩ lại để quan tâm, lo lắng cho người vợ bên cạnh mình. Tôi im lặng buông xuôi. Anh thích nằm chơi game, thích đi nhậu nhẹt với bạn tôi mặc kệ.
Sống với một người chồng như vậy tôi thà sống độc thân. Những hi vọng và mơ ước đã không còn. Tôi thấy cuộc hôn nhân của mình quá vô nghĩa, tôi không hề cảm thấy được hạnh phúc. Tôi có nên ly hôn không?
Nghi ngờ chồng có quỹ đen để ngoại tình, tôi bòn rút tạo tiền riêng, đến ngày anh mất phát...
Một tuần sau khi đưa tang chồng, tôi bắt đầu dọn dẹp đồ đạc của chồng. Tôi bất ngờ tìm thấy một phong bì có hai chữ “Gửi vợ” bên ngoài. Tay tôi run run mở phong bì ra thì thấy rất nhiều tờ tiền cùng một lá thư từ chồng.
Đi xét nghiệm để cứu mẹ, các con trai bàng hoàng phát hiện mình không phải con ruột và bí...
Tôi là anh cả, chỉ muốn hỏi mẹ về sự thật mà có lẽ mẹ đã giấu giếm từ lâu. Mẹ tôi trông bất ngờ lắm, có lẽ bà không nghĩ sẽ có lúc phải nói với chúng tôi về điều này.
Một hành động "kỳ lạ" này của vợ bầu, 9 tháng 10 ngày, tôi bủn rủn tay chân không dám...
Em ngẩn người, chuyện chồng ốm nghén thay vợ thì em có nghe qua, nhưng cái này thì em hoàn toàn không biết. Đúng là cứ tối đến là em rất hay bò qua người chồng.
Vợ qua đời, khi nói chuyện điện thoại với con gái, tôi đau đớn tột cùng
Không thể về chịu tang vợ, tôi đau đớn vô cùng, chỉ mong mình có thể đi thay cô ấy, để vợ được ở lại chăm con. Hôm qua, sau khi làm 3 ngày cho vợ xong, tôi có gọi điện và nói chuyện động viên con.