Sáng cuối tuần, chồng đưa chiếc tông đơ nhờ tôi cắt tóc hộ, hai vợ chồng vừa cắt vừa nói chuyện rôm rả bỗng anh đột ngột nói ra 5 từ khiến tôi khóc nghẹn không thành tiếng
Tôi khá khéo tay nên từ khi yêu tới sau này trở thành vợ chồng, tôi luôn là người cắt tóc cho chồng. Anh dễ tính lắm, chỉ cần một chiếc tông đơ, thêm chiếc kéo, cái lược là tôi đã có thể cắt cho chồng một kiểu đầu mà anh ưng ý.
Sáng cuối tuần vừa rồi, sau khi ăn sáng xong xuôi, chồng đưa cho tôi chiếc tông đơ rồi nhờ vợ cắt tóc hộ như mọi lần. Suốt 5 năm nay, tôi là thợ cắt tóc của riêng anh. Hai vợ chồng vừa cắt tóc vừa trò chuyện rôm rả, thật sự là những giây phút bình yên và thoải mái.
Cắt tóc cho anh xong, tôi đang phủi những đoạn tóc thừa rơi trên cổ chồng thì anh đột ngột nói ra 5 từ khiến tôi phải khóc nghẹn. “Mình ly hôn em nhé!”, anh đã nói như vậy.
Thực ra đây không phải lần đầu tiên chồng tôi đề cập tới chuyện ly hôn. Nhưng những lần trước đây, tôi không đọc được trong mắt anh sự cương quyết và cứng rắn như lần này. Lời anh nói nhẹ nhàng và bình thản mà tôi biết trong lòng anh đã quyết tâm rồi.
Chồng tôi bị vô sinh. Những năm qua chúng tôi tìm mọi cách chạy chữa, thậm chí đã tiến hành thụ tinh ống nghiệm nhưng không thành công. Tôi yêu anh và nguyện cùng anh vượt qua mọi khó khăn, nếu chúng tôi không thể có con thì tôi ở vậy cả đời bên anh cũng được.
Nhưng tôi không chỉ có một mình, tôi còn có bố mẹ nữa. Bố mẹ chỉ có một mình tôi nên luôn muốn có nhiều cháu để yêu thương và chăm bẵm. Ai ngờ cảnh đời trái ngang, vợ chồng tôi nỗ lực 5 năm mà vẫn chẳng thể sinh được dù chỉ một đứa con.
Một, hai năm trở lại đây, tôi không đếm được bao nhiêu lần bố mẹ muốn tôi bỏ chồng lấy người khác. Chồng biết tâm tư của bố mẹ vợ, cũng thấu hiểu nỗi khó xử của tôi nên anh mới chủ động đòi ly hôn.
Sáng đó, tôi chỉ biết ôm chồng mà khóc nghẹn. Tôi không biết trả lời anh thế nào vì trong lòng tôi rối bời vô cùng. Tôi thật lòng cũng muốn được làm mẹ, được ẵm bồng những đứa con của chính mình. Tôi thương bố mẹ và cũng thương anh vô vàn. Cuộc đời sao mà éo le thế này. Tôi phải làm sao đây?
Nghe tiếng gõ cửa lúc nửa đêm, tôi chạy ra thì thấy cháu chồng ướt sũng, miệng mấp máy xin...
Người ngoài nhìn vào thì thấy tình mẹ thiêng liêng nên không muốn xa con nửa bước, chỉ có tôi là thừa hiểu, chị ấy nhòm ngó vào số tiền mà chồng cũ chu cấp hàng tháng nên mới nuôi con. Trên thực tế, chị ấy bỏ con để đi chơi suốt ngày.
Gần 10 năm chăm sóc bố mẹ chồng, nào ngờ ông bà tặng ‘món quà bất ngờ' khiến tôi chân...
Tôi muốn chăm sóc ông bà thật tốt, như báo hiếu thay cho chồng mình, cũng là làm tròn nghĩa con cái. Nếu tôi đi bước nữa thì ai lo cho ông bà đây?
Nghe con gái bảo nhà cô giáo có một bạn nhìn giống con, tôi âm thầm tìm hiểu và sững...
Tôi đến, đứng nấp vào gốc cây to đợi xem chồng mình có đến không? Anh gọi điện báo tin tối nay đi nhậu cùng sếp, biết đâu anh lại đến đây.
Ngày tái hôn, thấy con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt...
Đứa trẻ này hiểu chuyện như thế, xinh xắn như thế, sao tôi lại không thấy mình là một bà mẹ may mắn cho được?