Nửa đêm chồng cũ đập cửa gào thét, tôi chạy ra xem thì anh ta quỳ xuống đưa một thứ bất ngờ
Phụ nữ có lòng bao dung lớn, sẵn sàng chịu thua thiệt, nhẫn nhịn chút để giữ hạnh phúc gia đình êm ấm. Tuy nhiên ai cũng có giới hạn, đến một ngày phái đẹp không chịu nổi thì cũng là khi người đàn ông đã dồn cô ấy đến bước đường cùng. Bản thân tôi cực kỳ thấm thía điều này, nhất là khi cuộc hôn nhân đã bào mòn cả tuổi thanh xuân của tôi.
Tôi và chồng cũ lấy nhau được 3 năm nhưng số ngày hai chúng tôi thật sự vui vẻ không có nhiều. Anh ấy giàu có nhưng lại khá chặt chẽ trong chuyện tiền nong, thậm chí tư duy gia trưởng, bảo thủ, không dễ để thương lượng. Sống cùng một nhà, mang tiếng là vợ mà tôi chưa bao giờ được chồng chủ động đưa tiền đi shopping. Khi nào tôi phải xuống nước xin xỏ, nịnh nọt một chút thì chồng mới chịu rút hầu bao.
Một chuyện đáng buồn nữa là mẹ chồng lại chi tiêu chặt chẽ y hệt con trai bà ấy, thành ra tôi cũng chẳng thể nhờ cậy vào ai. Tới khi tôi đi làm kiếm thêm thu nhập thì chồng lại nói là tôi sĩ diện, làm cao. Thú thực anh luôn đẩy tôi vào những tình huống khó xử. Một người đàn ông ích kỷ, sống chỉ biết nghĩ tới bản thân như vậy, tôi vẫn phải nhẫn nhục. Vì năm đó tôi mang thai.
Nhưng rồi cuộc đời tôi vẫn không thể bình an suôn sẻ. Đã có quá nhiều khúc mắc với chồng cũ, thành ra tôi luôn đắm mình trong trạng thái u uất, khó chịu. Để rồi một tai nạn không may xảy ra, tôi đã sảy thai, mất đi đứa bé trong bụng. Sau lần đó, tôi thấy tâm tính của chồng thay đổi, nhưng cũng lại chỉ được một thời gian thì "ngựa quen đường cũ".
Tôi biết mình sinh bé thứ hai, nhưng giữa lúc đang khủng hoảng, tôi không muốn đi vào vết xe đổ lần nữa. Chính thời điểm ấy, tôi còn phát hiện chồng cũ ngoại tình. Vậy nên tôi đưa ra một quyết định nhanh đến chóng vánh: Ly dị. Tất nhiên, tôi đã phải đắn đo suy nghĩ rất nhiều, lo cho cả tương lai của em bé trong bụng. Không ngờ là, chồng cũ lại đồng ý luôn chẳng chút do dự. Đúng là anh ta đã cạn tình cạn nghĩa nên chẳng còn đoái hoài gì.
Sau khi ly dị, chồng cũ biết chuyện, cũng định đến thăm tôi vài lần nhưng tôi không thèm gặp anh ta, càng không muốn nhận những đồng tiền trợ cấp. Bố mẹ đẻ thương yêu, giúp đỡ là quá đủ rồi.
Bẵng đi hơn 1 năm sau khi ly dị, tôi hạ sinh bé trai thành công. Con tôi kháu khỉnh, đáng yêu, là niềm vui mỗi ngày của tôi. Một đêm nọ, chồng cũ đến trước cửa nhà, khóc lóc gào thét điên cuồng. Anh ta còn nhắn tin xin tôi hãy xuống mở cửa để gặp một chút. Cũng bởi hôm đó trời mưa nên tôi mới nể tình, vả lại không muốn phiền đến bố mẹ ngủ trên tầng bị ồn ào.
Xuống tới nơi, tôi thấy chồng cũ người ướt nhẹp, bộ dạng thực sự đáng thương, tệ hại. Tôi vừa mở cửa ra, anh ta lập tức quỳ xuống, miệng liên tục kêu xin lỗi vợ và đưa cho tôi chiếc ví. Chồng cũ nói:
"Ví anh đây, tiền bạc, thẻ của anh đây, em hãy cầm lấy dùng thoải mái đi. Nhưng chúng ta quay lại với nhau được không? Anh muốn 3 người chúng ta sống dưới một mái nhà, anh muốn gặp con anh..."
Tôi cầm ví của chồng cũ nhưng rồi trả lại luôn, giờ tiền bạc cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Cứ ngỡ chồng cũ đáng nhẽ đang hạnh phúc bên cạnh nhân tình, thì ra anh ta lại tới nông nỗi này. Tôi khuyên chồng cũ về nhà, khi nào tỉnh táo sẽ gặp nói chuyện riêng. Hôm sau, chị dâu bên nhà chồng cũ cũng nhắn tin tâm sự. Tôi mới biết được rằng thì ra cô nhân tình không phải là gái độc thân mà là bà mẹ đơn thân vừa bỏ chồng. Vì chồng cũ bị lừa một vố đau nên giờ đây mới hối hận nhớ lại tình xưa.
Anh ta quả là xứng đáng nhận lấy những đau thương này. Giờ đây, tôi sẽ không bao giờ tha thứ, để anh ta phải sống trong chấp niệm, dằn vặt. Con tôi vẫn sẽ có cuộc sống tốt mà không cần bố, tôi sẽ yêu thương, chăm sóc và giáo dục nó thật tốt. Còn về tiền bạc, tôi cũng sắp sửa đi làm rồi, không để con phải chịu thua thiệt. Chồng cũ à, anh đáng bị nhận những điều như vậy!
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.