Nghĩ đến gối chăn đã ghê tởm kể từ khi bị chồng phản bội
Tôi 30 tuổi, đã kết hôn được 11 năm. Vợ chồng tôi đều có công việc ổn định, 3 đứa con ngoan. Hạnh phúc với tôi có lẽ là trọn vẹn chẳng còn mong gì hơn, nếu như cách đây 3 năm, anh ấy không ngoại tình.
Chồng tôi phản bội tôi để quan hệ với người yêu cũ từ thời đại học. Tôi không thể biết họ đã liên lạc với nhau từ khi nào, bằng cách nào lại có thể lên giường được với nhau. Đó là nỗi đau tôi không muốn xoáy vào, không muốn tìm hiểu.
Khi sự việc bại lộ, chồng tôi cũng chẳng giải thích gì nhiều. Thật ra là tôi không muốn nghe. Tôi đưa các con rời khỏi nhà ngay lập tức, chúng tôi dọn về sống với bên ngoại.
Khi mình lạc lõng và cảm giác như đang rơi tự do xuống vực, đúng là chỉ có gia đình ruột thịt dang tay níu lấy. Nếu không có bố mẹ khoảng thời gian đó, tôi nghĩ mình đã trầm cảm đến mức không còn thiết sống. Những người đàn ông vì dục vọng cá nhân hay vì bất cứ lý do nào khác mà phản bội vợ, họ có hiểu được cảm giác bị phản bội đó nó khủng khiếp đến thế nào không?
Mất nhiều lần chồng tôi đi lại nhà ngoại thuyết phục, xin lỗi, rồi người thân nói vào, tôi cũng cố gắng nhìn nhận lại sự việc mà quay về hàn gắn hôn nhân.
Nhưng vấn đề của tôi là ngay cả khi quay về với chồng, tôi không còn cảm xúc gối chăn nữa. Phải nói là tôi rất ghê tởm ngay cả khi mới chỉ nghĩ đến việc gần gũi thể xác với chồng. Những hình ảnh chồng mình cùng một người khác trên giường luôn ám ảnh tôi, chà đạp tôi xuống hố đen không thể nào thoát ra được.
Chồng tôi có chủ động nói chuyện với vợ để khẳng định là anh ấy còn yêu tôi, vì nhiều lý do chứ không chỉ vì sex. Anh ấy hiểu cảm giác của tôi và hiện tại vẫn tỏ ra kiên nhẫn chờ đợi. Nhưng có thể đợi được đến bao giờ?
Sự ghê tởm trong tôi vẫn chưa hề hết. Từ trong sâu thẳm, tôi nghĩ mình đã không còn niềm tin đối với chồng, người vợ tổn thương sâu sắc trong tôi mỗi khi đối diện với chiếc giường ngủ của hai vợ chồng lại gào lên khốn khổ không muốn phải chia sẻ sự gần gũi thiêng liêng đó với bất kỳ ai.
Tôi có thể cả đời sống trong sự dằn vặt này không, hay nên tìm cách đưa mình thoát ra, chủ động ly hôn dù tương lai phía trước thật mù mịt?
Đưa bạn trai về ra mắt vừa nhìn qua đã bị mẹ bắt chai tay, sau 1 tháng tôi phải...
Trước khi anh ra mẹ có điện trước cho mấy cô bán rau quen ở chợ để thử lòng anh và đúng như mẹ dự đoán, anh cứ tưởng người lạ nên thoải mái bộc lộ bản chất.
Mẹ chồng đêm nào cũng đi ra ngoài, tôi tò mò đi theo thì kinh ngạc thấy nơi bà bước...
Nhiều lần thấy mẹ chồng như thế tôi tò mò và quyết định đi theo. Đêm đó, tôi không ngủ được, vừa nghe tiếng lạch cạch mẹ chồng mở cửa thì tôi lén đi theo sau xem mẹ chồng làm gì.
Thấy người giúp việc mặc đồ đẹp ra ngoài, tôi đi theo thì thấy người đàn ông của chị ấy
Tôi khá ưng ý vì chị làm việc gọn gàng, hiền lành, siêng năng. Từ ngày thuê chị đến giờ cũng đã hơn 1 năm, mọi chuyện trong nhà được thu xếp ngăn nắp, cả gia đình tôi cũng thấy thoải mái hơn.
Nhìn người yêu đi lấy chồng, 5 năm sau tôi cay đắng, bủn rủn tay chân khi phát hiện em...
Chuyện gì đến cũng đến, Linh nói lời chia tay với tôi. Dù tôi có níu kéo thế nào cô ấy cũng dứt khoát tuyệt tình. Tôi còn yêu cô ấy nhưng từ giờ phút đó đã hận cô ấy nhiều hơn.