Nghi chồng dắt 'trà xanh' về nhà, vợ lắp camera ẩn nào ngờ chết sững khi chứng kiến cảnh còn kinh khủng hơn
Từ khi có con đầu lòng đến khi bé thứ hai chào đời, tôi tất bận chuyện cơm nước, con cái nên đã quyết định thuê giúp việc. Chồng tôi đưa về chị Mẫn - lớn hơn tôi khoảng 10 tuổi. Chị có vóc dáng đậm người, khuôn mặt lam lũ nhưng có nét đẹp rất thánh thiện. Bởi vậy tôi cũng tin tưởng và giao việc quán xuyến nhà cửa cho chị.
2 tháng đầu, chị vô cùng chăm chỉ, mọi thứ trong nhà được chị sắp xếp chu toàn. Tôi cũng dần quay trở lại với công việc tại công ty và ít có thời gian để chăm chút bản thân vì quá yêu công việc.
chỉ thuê duy nhất cô Mẫn làm việc. Cô lớn tuổi, có kinh nghiệm, lại rất biết điều nên Liên yên tâm lắm. Nhưng rồi cô lại xin nghỉ việc để về quê chăm cháu bệnh nặng đột ngột khiến Liên trở tay không kịp. Việc ở cơ quan rồi việc ở nhà cứ thế mà chất đống. Liên như muốn kiệt sức. Dù đã tìm kiếm nhiều chỗ nhưng cô vẫn chưa tìm được người giúp việc thích hợp.
Việc ở cơ quan đã nhiều, chồng tôi lại lạnh nhạt và chẳng mấy mặn mà với chuyện ấy khiến tôi thêm sinh nghi. Có lẽ nào chồng có trà xanh bên ngoài. Hôm trước tôi còn phát hiện 1 sợi tóc xoăn ở trên nền phòng ngủ của vợ chồng tôi. Càng lo lắng hơn, tôi quyết định lắp camera trong phòng, định bụng bắt gian tại trận.
Nhưng khi xem camera lần đó, tôi chết sững khi thấy cảnh tượng còn khủng khiếp hơn việc chồng ngoại tình.
Hôm đó, mẹ tôi lên chơi vài ngày với tôi và thăm cháu. Tôi và chồng đi làm cả ngày nên mẹ cũng chỉ ở nhà quanh quẩn, chuẩn bị cơm nước đợi chúng tôi về. Sáng hôm đó tôi lên công ty, như thường lệ, mở máy tính lên xem camera trong nhà. Tôi xem các góc trong nhà rồi đến khi nhìn tới cảnh trong phòng bếp thì người tôi đờ đẫn cả ra.
Tôi thấy mẹ tôi quỳ gối, vừa khóc vừa vái lạy. Trước mặt bà là…chồng tôi. Khuôn mặt anh ta hung dữ, vừa dùng chân đá mẹ tôi, vừa đập phá đồ đạc. Anh ta thậm chí còn tính vung tay đánh mẹ tôi. Lúc đó, tôi hoảng quá, bỏ hết việc mà chạy về nhà như người mất hồn.
Vừa về nhà thì tôi thấy mẹ vẫn đang ngồi dưới đất khóc, còn chồng tôi thì bình thản ngồi sô pha đọc báo. Thấy tôi, mẹ vội lau nước mắt rồi thủ thỉ: "Mẹ…Mẹ lỡ bán miếng đất hứa cho vợ chồng con. Do thằng Hiếu em con ở nhà nợ nần cần tiền trả. Mẹ…sao mà không giúp nó được. Mẹ xin lỗi".
Mẹ tôi vừa lau nước mắt vừa lập cập đứng dậy. Suốt từ lúc tôi về nhà, chồng tôi một tiếng cũng không nói. Tôi vội vào nhà thu xếp quần áo cho mẹ. Tôi không muốn để mẹ ở đây thêm giờ phút nào nữa. Taxi đến đón, tôi để mẹ vào xe trước rồi bảo bác tài đợi tôi. Tôi quay vào nhà, đến trước mắt chồng, tôi tát cho anh ta một cái đau điếng.
Giờ đây chuyện ngoại tình chẳng còn quan trọng với tôi nữa. Mẹ tôi - người phụ nữ kham khổ đã từng ấy năm chăm bẵm, nuôi nấng tôi nên người mà bị chồng tôi bắt quỳ gối xin lỗi chỉ vì 1 miếng đất. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, một cuộc hôn nhân mà chồng không tôn trọng gia đình mình thì có suy trì cũng không hạnh phúc. Ly dị có lẽ là sự lựa chọn đúng đắn nhất của tôi lúc này.
Phụ nữ khôn ngoan nên chọn chồng dựa vào 5 tính cách này
Một người đàn ông giàu có không đồng nghĩa với việc họ là người chồng tuyệt vời, và càng không đồng nghĩa với việc bạn sẽ hạnh phúc.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.