Ngày nào cô hàng xóm cũng sang "ăn chực", tôi đuổi khéo thì cô ấy nhắc nhẹ một chuyện khiến tôi cứng họng
Chị hàng xóm cạnh nhà tôi rất giàu có nhưng độc thân. Chúng tôi vẫn qua lại, mối quan hệ rất tốt. Năm ngoái, chồng tôi bị thất nghiệp, chính chị ấy giúp đỡ anh tìm việc mới. Khi tôi ngỏ ý muốn đầu tư làm ăn, chị sẵn sàng cho tôi vay 400 triệu.
Nhưng thân quá cũng phiền. Mấy tháng gần đây, cứ hễ tôi dọn cơm ra là chị hàng xóm lại có mặt. Chị ấy nói có một mình nên lười nấu ăn. Vài lần mời chị ấy ăn cơm còn được, đằng này đằng đẵng mấy tháng, tôi cũng bực mình.
Cứ món gì ngon, chị lại ăn uống rất tự nhiên. Nhiều khi tôi còn phải dè xẻn khẩu phần ăn của mình vì chị ấy ăn quá nhiều. Mà nói bóng gió thì chị ấy chẳng hiểu. (Hay hiểu mà cố tình không hiểu thì tôi không biết).
Hôm qua, tôi bóp bụng mua hai con tôm hùm về ăn. Con trai tôi thấy tôm hùm thì mừng sáng mắt ra. Tôi cũng cẩn thận đóng cửa cổng lại. Thế mà hàng xóm vẫn gọi cửa cho bằng được. Tôi ra nói khéo nhà không có gì ăn thì chị ấy bĩu môi: "Chị tận mắt thấy cô đem 2 con tôm hùm vào nhà cơ mà? Hay là sợ chị ăn hết mất".
Bực quá, sẵn kiềm chế bao lâu nên giờ tôi nói luôn: "Vâng, nhà em nghèo, mãi mới dám mua 2 con tôm hùm ăn nên chẳng dám mời chị. Chị ăn khiếp quá".
Chị hàng xóm đỏ mặt, nói nhẹ giọng mà sâu cay: "Hình như em còn nợ chị 400 triệu, thôi tìm cách trả lại cho chị trong tuần này nhé".
Nói rồi chị ấy ngúng nguẩy bỏ đi về. Tôi cứng họng. Giờ tôi biết tìm đâu ra 400 triệu để trả chị hàng xóm đây? Mà chẳng nhẽ vì tôi nợ tiền thì chị ấy cứ sang nhà tôi "ăn chực" mãi? Nợ là chúng tôi vẫn trả chứ có xin không đâu mà chị ấy đến ăn như bắt vạ. Tôi nên làm gì cho ổn đây?
(dungkha...@gmail.com)
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.