Ngày giỗ con trai nhưng con dâu lại bế về 1 đứa trẻ, mẹ chồng sau phút kinh ngạc thì lao tới ôm trầm đứa cháu nhỏ
Hân và Tuấn yêu nhau rồi mới đi đến hôn nhân. Hai vợ chồng đều có công việc ổn định, cũng bận rộn hằng ngày với cơm áo gạo tiền. Nhưng Hân luôn cố gắng sắp xếp công việc để về nhà nấu cơm cho gia đình. Còn Tuấn cũng tạm gác bớt những cuộc nhậu nhẹt mà về nhà sớm với vợ. Mẹ của Tuấn lại là người hiểu chuyện, hiền lành, chưa khi nào xảy ra chuyện mẹ chồng nàng dâu mâu thuẫn. Vì vậy mà gia đình nhỏ của Tuấn sung túc, yên bình lắm.
Cưới nhau được hai năm, mẹ chồng Hân cũng bắt đầu mong cháu. Hân hiểu mẹ cũng đã lớn tuổi, ước mong ẫm bồng cháu trước khi nhắm mắt xuôi tay là chuyện dễ hiểu. Nhưng đã thả cả năm nay rồi, Hân vẫn chưa có dấu hiệu tin vui. Hân cũng đâm ra lo, Tuấn lại rất bình thản. Vì anh nghĩ con cái là chuyện duyên phận, muộn cũng là bình thường thôi.
Nhưng đang âu lo chuyện con cái thì tai họa ập đến với gia đình của Hân. Tuấn đi công tác xa nhà tận mấy tháng dài. Ngày về gần tới nhà thì xe khách chạy không cẩn thận, gây tai nạn. Tuấn lại là một trong những người xấu số bị thương nghiêm trọng nhất. Lúc nghe tin chồng đang nguy kịch trong bệnh viện, Hân như kẻ điên dại không kiểm soát được mình. Cô bỏ hết công việc, lao ra khỏi văn phòng, đến dép cũng chưa kịp mang. Vừa đến bệnh viện, Hân chỉ còn có thể thấy lớp vải trắng phủ trên giường bệnh. Trong phòng cấp cứu, ai cũng xót xa khi thấy cảnh cô vợ trẻ khóc đến bi thương ghì lấy thân thể người chồng đã không còn chút hơi ấm nào.
Mẹ chồng của Hân cũng không thể chịu nổi mất mát đột ngột này. Bà ngất xỉu liên tục trong đám tang của Tuấn. Lúc này, người ta đã không còn thấy Hân khóc nữa. Cô chỉ đứng bên bài vị của chồng, mặt vô hồn đến không cảm xúc. Cô quán xuyến hết mọi việc trong đám tang của chồng, chăm sóc mẹ chồng đang quằn quại trong đau thương. Rồi ai cũng mong những ngày tháng sau mất mát to lớn ấy, cả hai mẹ con Hân có thể nương tựa vào nhau mà cố gắng vượt qua.
Chưa đầy một năm sau ngày Tuấn mất thì người trong xóm ai cũng xôn xao khi thấy bụng Hân ngày một to hơn. Mẹ chồng Hân nghe lời ra tiếng vào, cũng nghi ngờ. Bà hỏi thẳng Hân đây là con của ai, Hân bảo là con của Tuấn. Mẹ chồng Hân đương nhiên không tin. Dù bà không bắt ép con dâu phải ở đời với mình, nhưng quá nhanh như vậy thì không thể được. Nỗi đau mất con chưa nguôi ngoai, lại thêm nghi kị trong lòng, bà đánh đuổi Hân ra khỏi nhà.
Ngày Hân bị đánh đuổi đi, hàng xóm láng giềng, họ hàng, bạn bè ai cũng dè bỉu, chửi rủa Hân không thương tiếc. Họ bảo Hân là trắc nết hư thân, là chỉ chờ chồng chết rồi lén phén với bồ bịch. Đến cả nhà mẹ đẻ cũng không cho Hân quay về. Hân ôm bụng bầu vất vả làm thêm làm mướn, một mình sinh con. Sinh khó, tưởng chừng không qua nổi nhưng trời phù hộ thế nào hai mẹ con cũng bình yên.
Rồi ba năm dài trôi qua, đã là cái giỗ thứ ba của Tuấn. Người ta thấy Hân bồng một đứa trẻ khoảng hai tuổi trên tay. Lại là những lời sỉ vả như hai năm về trước. Nhưng Hân không còn sợ sệt, e dè nữa, cô tự tin bước vào nhà chồng.
- Cô còn về đây làm gì? Cô muốn chồng mình chết cũng không nhắm mắt à?
- Con mang con về nhìn mặt ba và bà. Mong mẹ bình tĩnh, không lại ảnh hưởng sức khỏe!
- Nhà này không có đứa cháu nào hết! Cô đi đi!
- Mẹ đừng nói lời đó trước mặt cháu. Mẹ xem cái này đi!
Nói rồi Hân đưa mẹ xem một tờ giấy, là xét nghiệm ADN. Đứa trẻ nhỏ ấy quả thực là con của Tuấn. Hóa ra vì quá thương chồng mà Hân đã nhờ bác sĩ giữ lại tinh trùng của chồng, với hy vọng rằng có thể sinh một đứa con cho anh. Hy vọng đó rồi cũng thành hiện thực khi ba tháng sau ngày chồng mất Hân đã có thể mang bầu. Mẹ chồng Hân nghe vậy mà nước mắt cứ rơi. Bà hết ôm Hân rồi lại ôm đứa cháu nhỏ, liên tục nói xin lỗi. Hân cũng khóc, vì mẹ chồng mình cũng hiểu được hạnh phúc nhỏ nhoi cuối cùng này của mình. Từ nay 3 người sẽ cố gắng số thật tốt, mong rằng trên trời cao Tuấn có thể nhìn thấy mà phù trợ cho cả nhà...
Sinh con khi chồng đi công tác, bỗng dưng nhận được 50 triệu, thấy tên người chuyển khoản mà tôi...
Tôi cảm thấy kì lạ, chẳng lẽ người chuyển tiền cho tôi không phải là chồng, vậy thì là ai? Khi tôi vẫn còn đag rối bời thì người đó đã gọi điện tới. Nghe giọng anh ta mà người tôi phát run
Chồng bận đi công tác, tôi về quê thăm bạn thân mới sinh thì chết lặng khi thấy cảnh "như...
Tôi quá thất vọng và đau khổ, tôi nên làm gì đây, chẳng lẽ ly hôn chồng sao?
Bất ngờ ghé nhà bạn trai chơi, vừa mở cửa phòng ngủ tôi ngơ người với hành động của anh...
Sau đó, người yêu có gọi điện tôi cũng không bắt máy. Có lẽ yêu một người đàn ông từng ly hôn hạnh phúc thật, nhưng tôi không đủ bao dung để lấy anh ấy làm chồng.
Vợ bất ngờ ngất xỉu giữa sân, tôi còn chưa kịp đỡ thì đã thấy người vụt chạy tới ôm...
Tôi chết sững nghe cụm từ “mẹ con cô ấy” từ miệng tên hàng xóm kia. Tôi nhìn vợ trân trối như hỏi lại vợ rốt cuộc tôi có nghe nhầm không. Vợ tôi hất tay tôi ra, lạnh giọng nói: