Điếng lặng trước câu chê bai của chồng, tôi "vùng dậy" không ngờ gặp rắc rối
Vì chăm sóc con nhỏ nên tôi đã xin nghỉ làm 1 năm nay. Con tôi sinh non, sức khỏe ốm yếu, dễ bị bệnh vặt. Cứ trái gió trở trời, thằng bé lại ốm đau, sốt bệnh. Chăm sóc con đã khổ sở, mệt mỏi, tiền bạc trong nhà cũng vơi dần đi sau những trận ốm của thằng bé.
Tôi ở nhà suốt ngày, một phần vì tiết kiệm, phần vì cũng không có thời gian nên không thể ra ngoài đi chơi hay chăm chút cho bản thân. Chồng tôi vốn đã coi thường vợ không kiếm ra tiền thì càng tỏ vẻ khó chịu vì vẻ bề ngoài luộm thuộm của tôi. Dù tôi đã giải thích nhiều lần, thậm chí nhờ bố mẹ, anh chị 2 bên phân tích để chồng hiểu nhưng anh ấy vẫn cho rằng tôi là người vợ quá lôi thôi. Chúng tôi tranh cãi thường xuyên vì những chuyện không đầu không đuôi như vậy.
Tháng trước, có 1 lần, con tôi bị sốt nên quấy khóc cả đêm. Tôi thức nguyên đêm chăm sóc con, còn chồng vẫn ngủ ngon lành chẳng biết gì. Đến sáng, tôi phờ phạc, mệt mỏi. Nhưng vừa bế con ra khỏi phòng, gặp chồng, anh đã nói 1 câu đắng chát: "Nhìn cô mà tôi chán tận mặt, không hiểu sao hồi đó tôi lại cưới cô nhỉ?". Tôi sững sờ, không sao tin nổi vào tai mình. Vợ thức đêm chăm con mà chồng lại nói câu chê bai phũ phàng đến vậy thì chứng minh anh đã không còn tình cảm hay sự chia sẻ với tôi nữa rồi.
Sau hôm đó, tôi quyết tâm thay đổi chính mình. Tôi không nấu ăn chờ chồng nữa mà dành thời gian để nghỉ ngơi, lấy lại sức khỏe. Tôi vứt hết những bộ đồ ngủ nhàu nhĩ, thay bằng những bộ đồ mới đẹp đẽ, đắt tiền. Dù ở nhà, tôi vẫn dưỡng da bằng các loại mỹ phẩm đắt tiền. Vì không có tiền nên tôi đã bán vàng cưới để đầu tư, thay đổi bản thân.
Chồng tôi bất ngờ lắm, không nghĩ tôi lại thay đổi nhiều đến thế. Anh ấy bắt đầu để ý đến tôi hơn. Tối qua, chồng hỏi tôi tiền ở đâu mà mua nhiều mĩ phẩm, quần áo đến thế? Tôi kể chuyện bán vàng cưới và còn tuyên bố là sau khi con cứng cáp hơn, tôi sẽ đi làm chứ không ở nhà ăn bám chồng nữa.
Không ngờ, nghe chuyện tôi bán vàng cưới, chồng giận dữ gọi điện cho mẹ tôi để mắng tôi. Anh ta còn nói sẽ không đưa tiền cho tôi giữ nữa vì sợ tôi tiêu xài phung phí. Bố mẹ tôi cũng trách móc tôi vì bán vàng cưới không đúng việc, làm chồng mất lòng tin thì sau này khó sống yên ổn. Tôi chẳng biết mình sai ở đâu nữa? Vàng cưới là của tôi mà, tôi chỉ muốn thay đổi bản thân để sống tốt hơn, để chồng không coi thường vợ nữa? Tại sao bây giờ, tôi lại thành kẻ tội đồ rồi?
Cứ àng đêm, cô hàng xóm gõ cửa dồn dập đòi vào nhà tôi làm chuyện không ngờ
Dáng vẻ của Vân khiến tôi thấy ngại ngùng. Tôi đành đưa cô ấy về phòng. Nhưng vừa đi vài bước thì tôi đã cảm thấy tay Vân chạm vào eo, cố ý ôm chặt lấy người tôi. Thậm chí khi tôi quay người đi, Vân còn khư khư giữ lấy tay tôi.
Nhìn con gái bị chồng và mẹ chồng xúc phạm trong lễ cưới, người mẹ nghèo lao tới kéo tay...
Đám cưới diễn ra vô cùng suôn sẻ, ai cũng mừng cho Linh khi có tấm chồng tốt. Mẹ Linh thì khóc hết nước mắt, bởi thế nên dù khách khứa đã về gần hết thì bà vẫn nán lại ở với con gái thêm chút nữa.
Chồng bỏ vợ tài sắc lấy cô gái quá đỗi bình thường, 2 năm sau vợ lặng người khi biết...
Tôi nhớ ngày đó chồng đã rất nghiêm túc ngồi trước mặt tôi, nói rằng anh đã yêu người khác, không muốn ở bên tôi nữa. Trong lòng tôi lúc ấy đầy căm hận và oán trách.
Con trai ngoại tình nhưng mẹ lại bảo: 'Con đón nhân tình về mẹ chăm' ngờ đâu là màn kịch...
Lúc nghe mẹ chồng nói câu đó Hoa uất ức lắm, cô tự nghĩ cuối cùng thì mẹ nào cũng sẽ bênh con của mình mà thôi. Không ngờ khi Phú vừa đi thì mẹ chồng đỡ hoa dậy rồi nói: