Đêm nào cũng thấy vợ ra ngoài cả tiếng đồng hồ, chồng lén lút theo dõi thì bật khóc khi thấy bộ dạng tã tượi đến xót xa
Có lẽ tôi phải nhìn lại một lần nữa, để biết trong thời gian qua, tôi đã sai như thế nào. Khi ra ngoài xã hội, tôi được mọi người tôn trọng. Họ nói tôi là người đàn ông kiểu mẫu, có sự nghiệp ổn định, gia đình hạnh phúc. Tôi cũng từng lầm tưởng như vậy, để đến bây giờ mới nhận ra sự tồi tệ của mình.
Là một trưởng phòng xây dựng, tôi bận trăm công nghìn việc. Nhiều khi đến giờ tan làm, mọi người đều đã ra về nhưng tôi vẫn phải nán lại để nghiệm thu công trình, rà soát một lượt mới được rời công trường. Làm công việc này, tôi cũng có áp lực lắm. Áp lực về chất lượng với khách hàng, cả tiến độ với cấp trên. Vì thế nên ngày nào về nhà, tôi cũng muốn được nghỉ ngơi để lấy lại sức.
Trước khi vợ sinh con, cô ấy vẫn luôn giúp tôi làm hết mọi việc trong nhà. Nhưng kể từ khi con chào đời, vợ tôi không còn chăm chút nhà cửa như trước. Đồ đạc cô ấy vứt lung tung, về đến nhà, đi đâu cũng thấy khăn sữa của con. Tôi nói thì vợ khóc và bảo tôi không hiểu được nỗi khổ chăm con mọn.
Người ta sinh xong thì béo lên, còn vợ tôi ngày càng gầy. Tôi cứ nghĩ do vợ giảm cân quá đà, ai ngờ cô ấy gầy rộc như vậy là vì lao lực quá.
Cả tháng nay, đêm nào tôi tỉnh dậy, tôi cũng không thấy vợ đâu. Nói thật lòng, tôi là người khá nhạy cảm trong chuyện vợ chồng. Nguyên nhân là trước đây, tôi đã từng bị bạn gái phản bội. Ám ảnh ấy biến tôi thành một người đa nghi. Đã vậy thời gian trước, tôi để ý thấy vợ vẫn còn liên lạc với người yêu cũ.
Không muốn bị phản bội thêm một lần nào nữa, tối qua, tôi quyết tâm tìm hiểu rốt cuộc vợ đi ra ngoài lúc nửa đêm để làm gì.
Đúng là phải thức trọn một đêm mới biết vợ tôi khổ như thế nào. 11 giờ hơn, con tôi dậy đòi bú. Vợ tôi không có sữa nên dậy lạch cạch pha sữa bình. Nhìn qua ánh đèn ngủ leo lét, thấy vợ tiều tụy, tôi định dậy giúp nhưng lại sợ bị lộ nên cố nằm im thêm một lúc. Ti sữa xong, con tôi no bụng nên ngủ tiếp. Còn vợ tôi cũng tranh thủ chợp mắt.
Hơn 1 giờ sáng, con tôi lại khóc ré lên. Như một phản xạ, vợ tôi bật dậy. Cô ấy bế con lên rồi nựng:
“Ngày nào cũng khóc đêm vậy con. Mình ra ngoài cho bố ngủ, mai bố còn đi làm nhé”.
Thế là vợ tôi bế con ra phòng khách. Hai mẹ con chơi với nhau suốt mấy tiếng đồng hồ. Lúc con ngủ say cũng là khi đồng hồ điểm 3 giờ sáng.
Nằm chưa kịp ấm chỗ, điện thoại vợ tôi lại reo lên, khi ấy mới là 5 giờ. Bình thường vợ tôi vẫn dậy nấu cơm cho chồng đi làm. Nhưng hôm nay, tôi ngăn cô ấy lại và nói tôi sẽ tự làm điều đó.
Đứng nấu cơm và nhớ đến những lần trách móc vợ vì nhà bừa bộn, nghi ngờ vợ ngoại tình, tôi bật khóc vì cảm thấy mình có lỗi quá. Có lẽ sau hôm nay, tôi sẽ phải tìm một người giúp việc để đỡ đần vợ. Bản thân tôi cũng cần nhìn lại mình để không phải ân hận thêm một lần nào nữa.
Nghi ngờ chồng có quỹ đen để ngoại tình, tôi bòn rút tạo tiền riêng, đến ngày anh mất phát...
Một tuần sau khi đưa tang chồng, tôi bắt đầu dọn dẹp đồ đạc của chồng. Tôi bất ngờ tìm thấy một phong bì có hai chữ “Gửi vợ” bên ngoài. Tay tôi run run mở phong bì ra thì thấy rất nhiều tờ tiền cùng một lá thư từ chồng.
Đi xét nghiệm để cứu mẹ, các con trai bàng hoàng phát hiện mình không phải con ruột và bí...
Tôi là anh cả, chỉ muốn hỏi mẹ về sự thật mà có lẽ mẹ đã giấu giếm từ lâu. Mẹ tôi trông bất ngờ lắm, có lẽ bà không nghĩ sẽ có lúc phải nói với chúng tôi về điều này.
Một hành động "kỳ lạ" này của vợ bầu, 9 tháng 10 ngày, tôi bủn rủn tay chân không dám...
Em ngẩn người, chuyện chồng ốm nghén thay vợ thì em có nghe qua, nhưng cái này thì em hoàn toàn không biết. Đúng là cứ tối đến là em rất hay bò qua người chồng.
Vợ qua đời, khi nói chuyện điện thoại với con gái, tôi đau đớn tột cùng
Không thể về chịu tang vợ, tôi đau đớn vô cùng, chỉ mong mình có thể đi thay cô ấy, để vợ được ở lại chăm con. Hôm qua, sau khi làm 3 ngày cho vợ xong, tôi có gọi điện và nói chuyện động viên con.