Đàn bà không thương mình thì trông đợi gì ở người khác?
Đàn bà đừng bao giờ nghĩ rằng những gì mình cho đi sẽ được nhận lại vẹn tròn. Đừng nghĩ mình yêu cạn kiệt một người, hi sinh tất cả cho người đàn ông sẽ nhận được về sự trân trọng. Vốn dĩ, mọi thứ trên đời đều không thể nói trước được. Và lòng dạ con người là thứ khó dò hơn cả sông cả biển.
Điểm yếu của đàn bà là khi yêu thường cho đi tất cả những gì mình có. Khi làm vợ, làm mẹ lại hi sinh quên mình, sống vì người khác. Có những người đàn bà cả năm không dám mua lấy một thỏi son, một chiếc váy đẹp. Nhiều người cứ đứng tần ngần mãi trước một món đồ mình thích, rồi lại tặc lưỡi: “Thôi thì đàn bà có chồng chẳng cần ăn diện. Để dành tiền ấy mua cái gì ngon cho chồng con cùng ăn”.
Đàn bà nào cũng muốn mình đẹp. Muốn trước khi bước chân ra đường có thời gian nhìn ngắm trước gương, được khoác lên mình những chiếc váy xinh đẹp. Thế nhưng, khi đàn bà trở thành vợ, thành mẹ, những thỏi son hay váy vóc dần dần vơi bớt trong tủ quần áo. Ăn mặc giản đơn, tiết chế cả những thú vui, những nhu cầu của bản thân để vun vén cho tổ ấm của mình.
Chị làm cùng phân xưởng với tôi. Mấy nay chị đi làm mà cứ ho sù sụ, thỉnh thoảng lại ôm ngực thở. Tôi bảo chị xin nghỉ vài hôm đi khám. Chị bảo mình ráng được. Nghỉ vài hôm, người ta lại trừ tiền chuyên cần. Mất một khoản mua sữa cho con.
Tôi lạ gì tính ấy của chị. Làm cùng công ty bao năm, mệt mỏi, ốm sốt chị vẫn gắng đi làm. Chúng tôi làm công nhân, kể ra khó khăn như nhau nhưng tôi chưa thấy một người đàn bà nào như chị. Có gì ngon chị đều nhường phần chồng con. Thỉnh thoảng có những bữa tiệc hay ăn uống nhưng ngồi chưa nóng chỗ chị đã lo về nhà.
Tôi chưa từng thấy chị mua một thỏi son, hộp phấn. Khi bạn bè có người đám cưới, chị vẫn mặc đi mặc lại chiếc váy đã cũ mềm. Chị nói, đàn bà có chồng như chị rồi thì làm đẹp làm gì nữa. 35 tuổi, mà chị trông già hơn tuổi, trông khắc khổ, lam lũ. Tôi từng đùa với chị rằng không lo chăm sóc bản thân thì chồng chán đấy. Chị cười bảo rằng, anh ấy biết chị đã hi sinh và vất vả như thế nào. Sẽ không bao giờ có chuyện anh thay lòng.
Chồng chị nghe đâu làm bảo trì cho một công ty. Tôi chưa gặp anh bao giờ, chỉ nghe chị kể anh cũng hay nhậu nhẹt quán sá. Anh đi làm, đến tháng đưa tiền cho vợ chứ cũng không quan tâm gì nhiều chuyện gia đình. Hai hôm sau, không thấy chị đi làm, tôi gọi điện mới biết chị viêm phổi phải nhập viện. Tan ca, tôi vội vã đến thăm chị. Nhìn chị nằm trên giường bệnh mà thương vô cùng.
Tôi bảo với chị rằng, dù sao đi nữa hãy thương bản thân mình trước. Chí ít cũng ăn uống đầy đủ, lo sức khỏe của bản thân. Sống hi sinh quên mình, cần mẫn làm việc đến kiệt sức như vậy chị không thấy thương mình sao? Tôi ngồi với chị đến bốn tiếng đồng hồ vẫn không thấy chồng chị đâu. Chị lén lau nước mắt, bảo rằng chồng chắc bận nhậu. Tôi không đến với chị thì hẳn chị nằm trên giường bệnh một mình.
Không riêng gì chị mà bao người đàn bà đang sống quá hi sinh vì chồng con. Đàn bà không thương mình thì đừng trông đợi gì ở người khác? Thương cho phận đàn bà vốn đã chịu nhiều thiệt thòi, khổ sở. Đừng để quá héo hon, tàn tạ vì chính cách sống của mình.
Đưa bạn trai về ra mắt vừa nhìn qua đã bị mẹ bắt chai tay, sau 1 tháng tôi phải...
Trước khi anh ra mẹ có điện trước cho mấy cô bán rau quen ở chợ để thử lòng anh và đúng như mẹ dự đoán, anh cứ tưởng người lạ nên thoải mái bộc lộ bản chất.
Mẹ chồng đêm nào cũng đi ra ngoài, tôi tò mò đi theo thì kinh ngạc thấy nơi bà bước...
Nhiều lần thấy mẹ chồng như thế tôi tò mò và quyết định đi theo. Đêm đó, tôi không ngủ được, vừa nghe tiếng lạch cạch mẹ chồng mở cửa thì tôi lén đi theo sau xem mẹ chồng làm gì.
Thấy người giúp việc mặc đồ đẹp ra ngoài, tôi đi theo thì thấy người đàn ông của chị ấy
Tôi khá ưng ý vì chị làm việc gọn gàng, hiền lành, siêng năng. Từ ngày thuê chị đến giờ cũng đã hơn 1 năm, mọi chuyện trong nhà được thu xếp ngăn nắp, cả gia đình tôi cũng thấy thoải mái hơn.
Nhìn người yêu đi lấy chồng, 5 năm sau tôi cay đắng, bủn rủn tay chân khi phát hiện em...
Chuyện gì đến cũng đến, Linh nói lời chia tay với tôi. Dù tôi có níu kéo thế nào cô ấy cũng dứt khoát tuyệt tình. Tôi còn yêu cô ấy nhưng từ giờ phút đó đã hận cô ấy nhiều hơn.