Bố vợ ghé lên thăm con gái mới sinh, tôi phát hiện ông đã mở ví của mình, còn đang nghĩ xấu bố vợ lụm tiền con cái thì lúc mở ví ra đôi mắt tôi bỗng cay xè trước những gì bên trong
Sau khi kết hôn tôi mới nhận ra một điều, đó là nếu nhà vợ có điều kiện thì đỡ vất vả hơn rất nhiều. Lúc trước chỉ nghĩ hai vợ chồng yêu thương nhau, vợ thảo hiền là được, gia cảnh của cô ấy không quan trọng. Thế nhưng khi vấp phải thực tế cuộc sống mới thấy mình thật sự ngây thơ.
Tuy nhiên tôi cũng chỉ thở ngắn than dài trong lòng chứ không thể hiện ra với vợ. Bởi vì tôi biết cô ấy chẳng có lỗi, ngoài chuyện gia cảnh nghèo khó ra thì vợ tôi cũng là người phụ nữ tốt. Cô ấy còn vừa sinh con cho tôi nữa.
Lại nói tới chuyện sinh con, vợ tôi ở nhà trông con vì bố mẹ hai bên đều ở xa không nhờ cậy được. Mình tôi đi làm, đã nghèo rồi lại càng khó khăn hơn gấp nhiều lần. Nhiều lúc đi làm tăng ca về muộn, tinh thần và thể xác mệt rã rời, tôi thấy chán nản kinh khủng. Thầm nghĩ nếu trước đây mình biết chọn lựa nhà vợ kinh tế vững hơn thì bây giờ có phải bớt khổ không?
Mấy hôm trước bố vợ tôi từ quê lên chơi thăm con cháu. Từ khi vợ tôi sinh chỉ có mẹ vợ lên chăm cô ấy ở cữ còn bố vợ chưa lên lần nào. Ông ở chơi 3 ngày. Kinh tế khó khăn nên tôi cũng mặc kệ, không đưa ông đi chơi chỗ nọ chỗ kia, thăm thú thủ đô được. Hôm trước ngày ông về, tôi cũng chỉ làm bữa cơm chứ không có tiền đâu mà mua quà cáp để ông xách về quê. Không thấy bố vợ tỏ vẻ khó chịu gì cả, mà ông có trách tôi cũng đành chấp nhận chứ tiền không có lấy đâu ra để biếu tặng.
Sáng sớm ấy, kế hoạch là tôi đưa bố vợ ra bến xe sau đó mới đi làm. Thấy ông mãi chưa ra sân, tôi vào nhà tìm thì giật mình thấy bố vợ đang trong phòng làm việc của mình, tay mở ví tiền của con rể.
Trong lòng tôi khinh thường lắm nhưng lúc đó tôi vẫn quay ra coi như không biết. Tôi mới lĩnh lương mấy hôm, trả tiền nhà và mua sắm đồ cho con còn có vài triệu trong ví thôi. Ông có lấy hết thì coi như cho ông vậy nhưng chắc chắn là chỉ có lần này thôi. Nếu lần tới còn tái diễn tôi sẽ không để yên. Bố mẹ không giúp gì được cho con, lại nghĩ cách lấy tiền của con cái như vậy thì không đáng mặt làm cha mẹ!
Đưa bố vợ ra bến xe xong tôi quay về sửa soạn đi làm. Mở ví ra xem còn bao nhiêu tiền, tôi giật mình phát hiện tiền không hề mất thậm chí còn nhiều thêm 5 triệu. Lúc ấy tôi mới bần thần nhận ra bố vợ không lấy tiền của các con, mà ông bỏ thêm vào cho chúng tôi. Đem hỏi vợ, cô ấy cười xòa bảo ông cho cháu nhưng cô ấy không lấy, chắc bố lén đặt vào để chúng tôi không thể từ chối được.
Bố mẹ vợ tôi ở quê làm nông, ông mới bán ít thóc liền lên thăm con gái. Nhớ đến bóng dáng gầy gò khắc khổ của bố vợ mà mắt tôi cay xè. Tôi đã trách lầm ông rồi. Bố mẹ vợ tuy nghèo nhưng trong sạch và thương yêu con cháu hết lòng. Tôi còn đòi hỏi gì hơn nữa?
Tôi hổ thẹn vì suy nghĩ và thái độ của mình với gia đình vợ quá. Tôi đã sai rồi. Vật chất chưa có vẫn có thể làm ra nhưng tình cảm, sự chân thành, tốt bụng mà mọi người trong gia đình dành cho nhau thì không phải dễ dàng có được. Đáng lẽ tôi nên cảm thấy may mắn vì có bố mẹ vợ tuyệt vời mới phải. Tôi tự hứa với lòng sẽ đối xử với bố mẹ vợ tốt hơn nữa, coi ông bà chẳng khác gì bố mẹ ruột.
Đưa nhân tình về nhà khi vợ đi công tác, vài ngày sau tôi rụng rời tay chân khi thấy...
Cách đây 1 tuần, tôi có một chuyến đi công tác đến thành phố khác. Đợt này các con nghỉ hè nên tôi cho về chơi với ông bà ngoại. Lúc đầu, tôi rủ chồng cùng đi cho vui, nhưng anh lại từ chối và nói tốt nhất là để dịp khác.
Nửa đêm tôi choáng váng khi thấy vợ thì thầm với chị giúp việc, còn đưa tiền để giữ bí...
“Em xin chị giữ bí mật này giúp em. Giờ em với chồng đang rất hạnh phúc, chúng em còn chuẩn bị đón con đầu lòng. Chuyện cũ qua rồi em hối hận lắm, em xin chị”.
Con gái đi học về nói nhà cô giáo có một bạn giống con, tôi điều tra thì bất ngờ...
Con gái tôi đi học về luôn miệng nói: “Trong lớp có một bạn giống con lắm mẹ ơi'. Chẳng ngờ câu nói này là nguồn cơn cho bí mật gia đình chồng tôi dần hé lộ.
Chê vợ ở nhà nội trợ không kiếm được, chồng về sớm một hôm mới thấy tô cơm đặt trên...
Tôi biết vợ ở nhà vất vả, nhưng hôm nào về nhà, tôi cũng phát chán. Cái nhà thì như bãi chiến trường, bát ăn xong vợ tôi cũng vứt vào chậu rửa.