Vợ đang ở cữ, chồng viện cớ lén sang nhà cô hàng xóm làm một việc không ngờ khiến vợ 'đứng hình' sốc ngất
Trước khi lấy nhau, tôi và chồng quen biết 3 năm dài. Chúng tôi từng là bạn học, thành bạn thân rồi sau khi đi làm mới trở thành người yêu. Chồng tôi có bề ngoài khá bảnh báo, thu hút phụ nữ. Nhưng từ khi yêu rồi làm vợ anh, tôi chưa từng phải ghen tuông, nghi ngờ. Vì chồng tôi tính tình thật thà, lại thương yêu tôi nên không bao giờ để tôi phải tủi thân. Dù được đồng nghiệp nữ nhắn tin tỏ tình, anh cũng đưa tôi xem, một mực từ chối.
Kết hôn được hai năm, đi thăm khám nhiều nơi nhưng tôi vẫn chưa có tin vui. Mặc kệ họ hàng hối thúc, chồng tôi vẫn cứ nói từ từ mà đẻ, chúng tôi cũng chẳng có bệnh tật gì mà phải sợ. Nghe lời chồng, tôi thoải mái bồi dưỡng cơ thể, tập luyện để khỏe mạnh. Vậy rồi ông trời cũng thương, tôi sinh được một cu cậu kháu khỉnh, giống chồng tôi như đúc.
Ngày tôi ở cử, mẹ chồng già cả ở quê không tiện lên thành phố, chỉ có mẹ ruột của tôi sang chăm. Tính của mẹ tôi khá kỹ chuyện ăn uống, bà nấu toàn món lợi sữa cho con bú. Mẹ tôi nấu gì thì chồng tôi cũng ăn theo đó, nào là đu đủ hầm chân giò, canh gà ác, cháo đậu xanh…
Ngặt nỗi, chồng tôi lại không quen ăn như thế, anh vốn thích những món chua cay mặn hơn. Chính tôi ăn hoài những món kia cũng ngán, huống hồ là chồng. Nhưng vì sợ tôi thèm nên cứ về nhà là anh cố gắng dùng cơm cùng tôi và mẹ.
Khoảng 2 tuần gần đầy, tôi để ý thấy trong bữa cơm chồng ăn ít hẳn đi so với bình thường. Chưa kể, cứ ăn cơm xong là chồng lại viện cớ sang nhà hàng xóm. Dù biết từ ngày tôi sinh con chồng chưa bao giờ đi sớm về trễ, tan làm là chạy ngay về nhà nhưng phụ nữ sau sinh nhạy cảm lắm. Tôi lại nghĩ đến cô hàng xóm nhà bên chồng hay đi vắng lại càng nghi ngờ có khi nào chồng vụng trộm bên ngoài?
Hôm ấy, chồng ăn được nửa bát cơm thì bảo no. Anh viện cớ sang nhà hàng xóm để mượn cái khoan điện về sửa lại cái cửa sắt sau nhà. Tôi ừ hử tỏ vẻ không quan tâm nhưng chồng vừa ra khỏi cửa thì tôi bèn đi theo rình trộm. Quả đúng là chồng tôi sang thì cô hàng xóm cũng vội mở cửa. Nhưng những gì tận mắt thấy sau đó khiến tôi vừa đau lòng vừa thấy mình may mắn.
Tôi thấy cô hàng xóm đưa cho chồng một hộp gì đó. Cô ấy còn chỉ tay vào nhà, ý muốn mời chồng tôi vào nhà. Nhưng chồng tôi cứ lắc đầu, anh cầm cái hộp kia rồi ngồi ngay xuống trước cửa nhà hàng xóm. Sau đó, tôi thấy anh ăn món cơm sườn yêu thích một cách ngon miệng. Hóa ra vì quá thèm nên chồng tôi đã gọi giao hàng, nhưng không dám giao về nhà mà nhờ cô hàng xóm nhận giúp.
Chồng tôi đang ăn ngon lành thì giật mình quay ra sau lưng thấy tôi đang đứng nhìn. Tôi thương anh quá đỗi, vội giục chồng về nhà ngồi ăn cho tử tế, việc gì phải lén lút như thế. Anh nghe thế lại cúi mắt tỏ vẻ tội lỗi:
“Anh sợ em thèm, anh sai rồi, thôi anh không ăn nữa”.
Tôi nói với anh không cần phải làm thế, tôi biết anh thương mẹ con tôi nhiều. Tôi làm mẹ thì phải có trách nhiệm với con, tôi có nhịn cũng chẳng sao. Tôi không muốn ăn phải chịu cực sang nhà hàng xóm ăn món mình thích thế này. Nhìn chồng như thế tôi đau lòng lắm.
Từ hôm đó, tôi nhờ mẹ nấu những món chồng thích ăn hơn. Thấy chồng ăn ngon miệng, tôi có thèm cũng thấy vui lây.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Bạn bè đỏ mắt ghen tỵ vì tôi được chồng chiều chuộng, nào ngờ 3 năm qua tôi phải nuốt...
Tôi mất kiên nhẫn xuống nhà tìm thì không thấy anh đâu. Đối diện tôi chỉ là bóng đêm lạnh lẽo. Trong ngôi nhà được treo đầy dây đỏ, giờ đây chỉ còn một mình tôi trong bộ váy cưới trắng muốt.