Vào khách sạn cô nhân tình bé nhỏ đòi quay lại video để kỉ niệm, tôi chiều ý mở điện thoại lên thì chết điếng với đoạn video lưu trong máy người vợ đã mất
Mọi thứ đều có nguyên nhân để dẫn đến kết quả khó tin. Không phải trong câu chuyện nào cũng giống nhau. Nhưng riêng chuyện của anh và chị thì thật sự người ngoài khó có thể không nói cho đành.
Vợ anh với anh từng là thanh mai trúc mã từ nhỏ. Quen biết nhau rồi yêu nhau đến cả 1 2 năm rồi mới tiến tới hôn nhân. Một đám cưới vô cùng ngọt ngào diễn ra khiến bất cứ ai cũng phải chúc phúc cho anh chị. Nhưng rồi, mọi thứ sụp đổ vào 5 năm sau.
Cuộc hôn nhân ấy vô cùng hạnh phúc, vô cùng ngọt ngào. Thế nhưng chị vừa mới chỉ kịp sinh cho anh 1 cô con gái thì đã phát hiện ra mình mắc bệnh hiểm nghèo. Ban đầu anh cũng yêu thương chị, cố gắng dành nhiều thời gian hơn cho vợ con. Nhưng lâu dần một người đàn ông như anh trở nên chán nản. Anh cảm thấy phát ngán với cô vợ suốt ngày ốm đau, bệnh tật của mình.
Anh quên mất những năm tháng mà anh khó khăn nhất chính chị là người đã giúp đỡ anh, chính chị là người đã cùng anh làm mọi chuyện, xây dựng nên một cơ ngơi như ngày hôm nay. Chán nản, anh bỏ bê vợ con cho người giúp việc và người mẹ vợ từ quê lên chăm sóc.
Càng ngày anh càng xa vợ con hơn. Chuyện gì đến cũng phải đến, anh có bồ bên ngoài. Chị biết điều đó, không sớm thì muộn cũng có ngày ấy. Bản thân mình bệnh tật thì cũng chẳng thể nào trách anh được. Chỉ có điều chị hi vọng anh còn chút lương tâm đối với cuộc hôn nhân và vợ con.
Chẳng chống trọi với bệnh tật được bao lâu chị mất. Ngày chị mất anh cũng khóc, cũng thương khi mẹ chị nấc lên nấc xuống than trách ông trời cướp chị đi quá sớm, than trách rằng chị là hồng nhan bạc mệnh.
Mọi chuyện có lẽ sẽ không dẫn đến kết quả tồi tệ thế này nếu như không có cái ngày đó. Đúng 49 ngày vợ anh cùng bồ đi nhà nghỉ. Cô ta vừa vào trong nhà nghỉ đang chuẩn bị gần gũi thì nằng nặc đòi:
- Cho em quay lại đi anh.
- Tự dưng đi quay lại làm gì?
- Thì quay lại giữ làm kỉ niệm chứ sao nữa? Đi mà.
- Nhưng anh không thích, chẳng may rơi máy này kia có phải ai nhìn được thì khổ không?
- Thì máy anh anh dùng cẩn thận là được.
- Được rồi, anh chiều em đấy nhé.
Nhưng vừa mở điện thoại lên anh giật bắn khi thấy đoạn video người vợ đã mất quay lại. Cô ấy thều thào:
- Em biết em mất đi rồi chắc chắn anh sẽ có người mới. Nhưng anh à, hãy thương lấy con của chúng mình đợi con cứng cáp hơn hãy cưới vợ được không anh? – vợ anh ngắt đoạn rồi nói tiếp:
- Trước giờ em chưa từng xin anh điều gì, nay em cũng không còn nhiều thời gian nữa. Em chỉ xin anh hãy chăm sóc con, để con quen với người mẹ mới và hãy chắc chắn cô gái ấy thương yêu con của chúng ta. Con còn nhỏ, hãy yêu thương con nhiều hơn cộng thêm phần của em nữa nhé anh.
- Có lẽ em phải đi thật rồi. Dù thế nào em cũng không hối hận khi trở thành vợ anh. Sau này anh hãy sống thật hạnh phúc. Chồng của em, bố của con em nhé.
Anh ngồi thần người ra rồi òa khóc. Cô bồ cũng rơi nước mắt ôm lấy anh rồi thật lòng:
- Em sẽ cố gắng chăm sóc cho con anh. Em thật sự thương anh, thương cả chị nữa.
Hai con người đầy tội lỗi ấy chỉ biết nhìn nhau rơi nước mắt. Những lời nói của người vợ cũ đã mất khiến cho cả hai thấy hối hận vô cùng. Cả hai người đều tự nhủ với bản thân sẽ sống thật tốt. Sẽ chăm sóc cô con gái bé nhỏ thật tốt và yêu thương con bé thay phần của chị nữa.
Trước khi xét nghiệm máu cứu con, chồng tôi bất ngờ tiết lộ sự thật khiến mẹ chồng bất ngờ...
Bác sĩ muốn tôi và chồng đi xét nghiệm máu, biết đâu lại trùng nhóm máu với con. Lúc đó chồng tôi giật mình nghẹn giọng nói một câu khiến mẹ chồng tôi suýt ngất, còn tôi thì choáng váng:
Thấy cánh tủ bếp không mở mãi không được, vợ cứ ngỡ bị kẹt để rồi run rẩy khi thấy...
Chuyện sẽ không có gì nếu hôm đó, tôi không phát hiện mất cái dây chuyền vàng. Sợ trong thời gian mình đi công tác, chồng đi làm, người giúp việc lại tắt mắt lấy đồ.
Làm mình làm mẩy khi bị ép đi xem mắt, nhưng vừa thấy đối tượng thì tôi ngại ngùng rồi...
“Rốt cuộc là sao ạ, sao anh biết em đi xem mắt ở đây? Mà sao anh lại đuổi anh ta đi, còn nói thế người ta lại hiểu lầm. Ôi lần này em sống không nổi với mẹ em rồi!”.
Chồng đồng ý đưa người chị trầm cảm về ở chung, tôi tức giận khi đọc được tin nhắn anh...
Đến hôm trước, điện thoại tôi hết pin nên tôi mượn tạm máy của chồng. Tôi không thường lấy điện thoại của chồng xem. Nhưng hôm đó không hiểu sao tôi lại tò mò vào phần tin nhắn của em xem. Khi thấy một đoạn tin nhắn, tôi chết sững.