Tâm trạng ê chề của người đàn bà muốn “cho” nhưng người tình không “nhận”
Người ta vẫn nói “con cá mất là con cá to”, rằng “tình chỉ đẹp khi còn dang dở”. Ngày xưa chị và anh ấy yêu nhau nhưng lại không có dũng khí bảo vệ tình yêu của mình để đến mức chia lìa, thật là một điều đáng tiếc. Tình yêu ấy vì vậy, trải qua bao nhiêu tháng năm vẫn còn vẹn nguyên trong tim chị, còn nguyên niềm khát khao dâng hiến.
Tôi biết, chị đã từng yêu anh ấy rất nhiều. Không yêu nhiều chị sẽ không dám cả gan tặng đời con gái cho anh ấy ngay trước ngày chị làm đám cưới. Còn anh ấy, chắc chắn cũng yêu chị nhiều nên mới không dám nhận món quà ân tình đó, vì anh ấy lường trước được hậu quả của chị có thể sẽ vô cùng bi đát khi về nhà chồng mà không còn nguyên vẹn. Tình yêu ấy, dù không thành thì cũng thật đáng trân trọng.
Bao nhiêu năm qua đi, chị đã cố gắng cho mái ấm riêng của mình. Dù không yêu chồng nhưng chị vẫn cố gắng làm tròn vai trò một người vợ tốt, một người mẹ tốt, vì sự bình yên của các con chị, và cả vì bản thân chị nữa. Còn người đàn ông ngày xưa của chị, anh ấy cũng đang có cả một gánh nặng gia đình phải mang vác chăm lo, với người vợ tật nguyền, với lũ con thơ dại.
Thói thường khi người ta khó khăn và chông chênh quá, người ta dễ xao động và ngã lòng khi gặp đúng người tâm đầu ý hợp, huống gì chị và anh ấy vẫn còn nghĩa cũ tình xưa. Nhưng nếu chúng ta cứ sống cảm tính như thế, cứ ích kỉ nghĩ cho bản thân mình, cho phép mình có quyền được yếu đuối như thế thì những người thương yêu của mình, họ sẽ dựa vào đâu?
Hai lần tự nguyện trao thân, hai lần bị người đàn ông của mình từ chối. Trong sự bẽ bàng đó có lẽ sẽ khiến chị có chút hụt hẫng hoang mang. Nhưng chị hãy tin tôi, anh ấy không chỉ yêu chị mà là yêu rất nhiều. Anh ấy không phải là kẻ hèn nhát không dám sống thật với cảm xúc của mình, ngược lại đầy bản lĩnh khi có thể chế ngự được cảm xúc.
Anh ấy cũng không coi thường chị mà thậm chí rất thương và tôn trọng. Từ ngày còn trẻ cho đến khi đã già anh ấy làm gì cũng đều nghĩ cho bản thân chị trước tiên. Và không chỉ bảo vệ cho chị, anh ấy còn phải bảo vệ hạnh phúc gia đình của mình nữa. Một người đàn ông tử tế và đầy trách nhiệm như vậy mà chị có thể trách giận được sao.
Nếu ngày xưa chị không đủ sức mạnh để vượt qua sự ngăn cấm của gia đình thì bây giờ tốt nhất nên đủ sức mạnh để vượt qua những vấn vương tình cảm này đi. Một lần ái ân, nghĩ thật dễ dàng, nhưng sau nó có thể còn kéo theo bao nhiêu hệ lụy.
Một khi đã vượt qua ranh giới ấy, chắc gì chị còn biết đường về, chắc gì anh ấy không bỏ rơi người vợ tật nguyền tội nghiệp. Mà hai người đến với nhau như vậy có hạnh phúc nổi hay không, hay là thêm dằn vặt tội lỗi?
Vậy nên, dừng đúng lúc chính là giải pháp tốt nhất bây giờ dành cho chị, cho cả anh ấy. Trong cuộc đời chúng ta, nếu không may mắn được sống với người mình yêu, chi bằng cố gắng yêu người mình đang sống chung vậy.
Một phút bất cần, một phút nổi loạn, một phút muốn thỏa mãn bản thân, đôi khi có thể khiến chúng ta phải đánh đổi nhiều thứ. Không phải yêu nhau rồi thì có thể ái ân không cần nghĩ, càng yêu nhiều càng phải nghĩ cho nhau. Cuộc sống vốn dĩ có nhiều khó khăn rồi, cố tình gây xáo trộn thêm chi nữa,
Nghi ngờ chồng có quỹ đen để ngoại tình, tôi bòn rút tạo tiền riêng, đến ngày anh mất phát...
Một tuần sau khi đưa tang chồng, tôi bắt đầu dọn dẹp đồ đạc của chồng. Tôi bất ngờ tìm thấy một phong bì có hai chữ “Gửi vợ” bên ngoài. Tay tôi run run mở phong bì ra thì thấy rất nhiều tờ tiền cùng một lá thư từ chồng.
Đi xét nghiệm để cứu mẹ, các con trai bàng hoàng phát hiện mình không phải con ruột và bí...
Tôi là anh cả, chỉ muốn hỏi mẹ về sự thật mà có lẽ mẹ đã giấu giếm từ lâu. Mẹ tôi trông bất ngờ lắm, có lẽ bà không nghĩ sẽ có lúc phải nói với chúng tôi về điều này.
Một hành động "kỳ lạ" này của vợ bầu, 9 tháng 10 ngày, tôi bủn rủn tay chân không dám...
Em ngẩn người, chuyện chồng ốm nghén thay vợ thì em có nghe qua, nhưng cái này thì em hoàn toàn không biết. Đúng là cứ tối đến là em rất hay bò qua người chồng.
Vợ qua đời, khi nói chuyện điện thoại với con gái, tôi đau đớn tột cùng
Không thể về chịu tang vợ, tôi đau đớn vô cùng, chỉ mong mình có thể đi thay cô ấy, để vợ được ở lại chăm con. Hôm qua, sau khi làm 3 ngày cho vợ xong, tôi có gọi điện và nói chuyện động viên con.