Tâm sự đàn bà từng ly hôn: Hạnh phúc là có con chứ không cần bóng dáng của một người đàn ông nào nữa
Tôi cưới chồng năm 28, ly hôn khi vừa tròn 30. Bước ra khỏi cuộc hôn nhân đó, tôi không có gì ngoài trái tim đầy tổn thương và 1 đứa con trai vừa tròn tuổi. Ai cũng bảo rằng sao cuộc hôn nhân của chúng tôi vội vã, chóng vánh quá. Tôi trả lời rằng: “Để làm nhau tổn thương người ta chỉ cần 2 tháng, 2 tuần, thậm chí chỉ cần 2 ngày chứ đừng nói gì 2 năm. 2 năm qua trong cuộc hôn nhân này tôi đã khóc, đã đau khổ rất nhiều. Chịu đựng không nổi nữa thì buông tay thôi…”.
Khi cưới chồng, ai cũng trầm trồ vì chúng tôi đẹp đôi. Nhưng rồi, vẻ bề ngoài đẹp trai, phong độ là tất cả những gì chồng tôi có. Sống chung với gia đình chồng, cộng thêm được mẹ cưng chiều nên chồng tôi mãi mãi là đứa trẻ to xác. Có vợ rồi nhưng anh vẫn sống chẳng khác gì một gã độc thân. Quần áo có người giặt giũ thơm tho, cơm có người lo tận miệng. Mọi chuyện anh để mọi người tự lo toan và dường như vô can với mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà.
Anh chẳng bao giờ giúp đỡ vợ bất kỳ việc gì. Mọi chuyện tôi có thể nín nhịn, cho qua cho tới khi tôi mang thai và sinh con. Sự xuất hiện của con lẽ ra sẽ khiến anh suy nghĩ chín chắn và trưởng thành hơn nhưng không, anh thấy có con thật phiền phức. Tôi đi khám thai một mình, chưa bao giờ được chồng chở đi như những người đàn bà khác.
Tôi bị động thai, dọa sảy, nằm trên giường cả tháng trời chồng cũng chẳng mảy may chăm sóc, hỏi han. Anh phó mặc cho mẹ tất cả. Cho đến khi tôi sinh con anh vẫn mãi như thế. Chưa bao giờ bế con, tắm con hay trông con hộ tôi. Thậm chí, sợ về nhà những buổi chiều nên kiếm cớ đi chơi, đi nhậu bên ngoài. Đàn bà cần chồng nhất chính là lúc yếu đuối, mệt mỏi khi sinh nở. Vậy mà chồng tôi lại sống vô tâm tận cùng như vậy. Đợi con 1 tuổi, tôi cương quyết ly hôn.
30 tuổi, tôi mang tiếng đàn bà một đời chồng. Bạn bè tôi có người còn chưa lấy chồng vậy mà tôi đã bước qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ rồi. Tôi còn trẻ lắm, đẹp lắm. Tôi biết điều đó qua sự ve vãn, tán tỉnh của những người đàn ông xung quanh mình. Đồng nghiệp công ty cũng có người quan tâm, giúp đỡ. Tôi biết, trong đám đàn ông đó có người chỉ thích bỡn cợt, vui chơi nhưng cũng có người thật tâm thật dạ. Họ không ngại ngần bày tỏ tình cảm và mong muốn xây dựng tương lai với tôi. Nhưng đàn bà bước ra từ cuộc hôn nhân đổ vỡ như con chim từng bị trúng tên thấy cành cong là sợ. Tôi sợ hôn nhân, sợ trói buộc cuộc đời mình bằng những khổ tâm, dằn vặt thêm một lần nữa.
Hơn nữa, tôi còn có con trai. Với tôi, hạnh phúc và sự bình yên của con quan trọng hơn mọi thứ trên đời. Nếu tôi kết hôn lần nữa, người thiệt thòi và tổn thương sẽ là con tôi. Chắc chắn một điều rằng không có người đàn ông nào thương con riêng của vợ như con ruột dẫu trên môi luôn nói điều đó. Thôi thì, đàn bà ly hôn như tôi sẽ sống vì con chứ chẳng cần bóng dáng của người đàn ông nào.
Bị gia đình bạn trai chê "trèo cao’, tôi bình thản lấy điện thoại gọi ngay siêu xe của mình...
“Ôi con trai anh chị cũng trẻ trung đẹp trai, còn làm công ty nước ngoài, sao lại chọn một đứa vừa già vừa xấu thế kia? Tôi thấy anh chị nên xem lại đi, hay con bé này có ý đồ gì?”.
Nghi ngờ chồng ngoại tình, tôi bỗng bật khóc nức nở khi nhìn thấy thứ này lúc nửa đêm
Giờ thì không cần mở tôi cũng biết trong đó là gì, còn gì khác ngoài tờ đơn ly hôn anh ký sẵn. Thời gian qua đã chứng minh suy nghĩ của tôi là sự thật, tôi rơi nước mắt chấp nhận buông xuôi hy vọng cuối cùng.
Thấy cô giúp việc vào phòng bố chồng lúc nửa đêm, tôi bất ngờ khi biết sự thật
Sau đó cô giúp việc đi ra ngoài nói chuyện với tôi. Tôi không hề có ý định trách cô ấy, còn nghĩ nếu bố chồng tìm được người ưng ý, có thể chăm sóc cho ông thì vợ chồng tôi lại càng mừng. Nhưng những gì cô ấy nói sau đó khiến tôi xót xa:
Bất ngờ về nhà chồng, nghe thấy tiếng cười khúc khích trong sân, tôi chết sững nhìn thấy món đồ...
Tôi đi đến phòng khách thì phát hiện chồng tôi đang ngồi cạnh một người phụ nữ trẻ hơn tôi vài tuổi. Chồng tôi ôm vai cô ta, còn mẹ chồng tôi đang bế đứa trẻ. Nhìn họ như một gia đình thật sự, vậy tôi là ai đây?