Tâm sự đàn bà một đời chồng: An phận nuôi con và không dám bước vào hôn nhân thêm một lần nào nữa
Tôi bước ra khỏi nhà chồng đã được hai năm. Thời gian cũng khá lâu nhưng mỗi khi nghĩ về cuộc sống ở ngôi nhà đó tôi vẫn rùng mình. Những đêm nằm ôm con ngủ, tôi cảm thấy mình đã may mắn khi lựa chọn ly hôn. Bởi, nếu cứ tiếp tục cam chịu, tôi sẽ chỉ nhận về sự tủi nhục và cay đắng.
Tôi là người hướng ngoại, độc lập, luôn muốn làm những gì mình thích và tự chủ cuộc đời mình. Thế nhưng, sau khi lấy chồng, mẹ chồng bắt tôi phải ở nhà nội trợ. Tôi kiên quyết không nghe và vẫn giữ công việc đang có. Tôi và mẹ chồng từ đó bắt đầu mâu thuẫn. Mỗi lúc đi làm sớm, về trễ bà luôn than phiền, nói những lời khó nghe. Mỗi lúc tôi đi vắng, bà luôn kể tội tôi với chồng.
Chồng tôi cũng là người yêu thương vợ con nhưng lại nghe lời mẹ. Anh bảo mẹ già rồi nên khó tính, dù đúng dù sai thì cũng nhận cho mẹ vui lòng. Bất kể việc gì đúng hay sai thì lỗi mặc định là của tôi. Tôi mang thai và sinh con, mẹ chồng cũng không thôi can thiệp vào việc nuôi dạy con của tôi. Sống trong nhà chồng, tôi thấy mình bế tắc và ngột ngạt kinh khủng.
Rồi người chồng mà tôi thương yêu, là chỗ dựa duy nhất của tôi trong căn nhà này ngoại tình. Tôi đau đớn và dằn vặt vô cùng. Mẹ chồng tôi biết chuyện, lẽ ra bà ấy phải can ngăn con trai mình. Đằng này bà ấy nói những lời như xát muối vào tim tôi: “Đấy, tao nói có sai đây. Đàn bà phải sống như thế nào chồng mới có người đàn bà khác. Đừng tưởng mình là số 1 trong căn nhà này”.
Tôi cãi nhau với chồng, bắt anh lựa chọn bỏ nhân tình hoặc ly hôn. Mẹ chồng tôi xỉa xói: “Ly hôn với nó rồi tao cưới con khác cho. Hạng đàn bà không biết trên biết dưới, lúc nào cũng không coi nhà chồng ra gì thì bỏ không tiếc”. Chồng tôi chẳng hề tỏ ra có lỗi, còn hùa nhau với mẹ nói tôi không ra gì. Khổ sở với việc chồng phản bội, cộng thêm những lời cay nghiệt của mẹ chồng tôi quyết định ly hôn.
Trong cuộc đời tôi, khổ sở và cay đắng nhất là lúc sống với chồng. Hôn nhân đã biến tôi thành một người đàn bà khác hẳn. Ngày xưa tôi vui vẻ, yêu đời bao nhiêu thì bây giờ nhìn cuộc đời bằng một màu u ám. Người đàn ông ấy tôi cũng từng yêu, cũng từng hứa hẹn mang lại cuộc sống tốt đẹp cho tôi nhưng lại đẩy cuộc đời tôi xuống vực. Lòng người bạc bẽo, yêu thương đấy nhưng cũng tệ bạc tận cùng.
Bây giờ cuộc sống của mẹ con tôi rất ổn. Tôi thấy mình bình yên và thanh thản sau bao sóng gió. Tôi mới tổ chức sinh nhật tuổi 30 của mình. Tôi còn rất trẻ, ngoại hình ưa nhìn. Biết tôi ly hôn, nhiều người công khai theo đuổi. Họ bảo rằng yêu tôi, sẽ chăm lo cho hai mẹ con tôi suốt đời. Nhưng tôi bây giờ chỉ sống vì con, an phận với những gì mình đang có. Đàn bà một đời chồng nên và chỉ nên sống vì con, đã đau khổ một lần thì đừng dại dột bước vào hôn nhân thêm một lần nào nữa.
Phụ nữ khôn ngoan nên chọn chồng dựa vào 5 tính cách này
Một người đàn ông giàu có không đồng nghĩa với việc họ là người chồng tuyệt vời, và càng không đồng nghĩa với việc bạn sẽ hạnh phúc.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.