Tâm sự của người đàn bà một phút lạc lòng: Lỡ thương chồng của thiên hạ, tôi sống cả đời trong dằn vặt!
Anh là một thương nhân thành đạt giỏi giang khi tuổi mới chạm ngưỡng 40. Tôi đem lòng ngưỡng mộ sự tài hoa, phong độ của anh nên tìm cách tiếp cận. Vài lần nói chuyện, cà phê, chúng tôi dần thân thiết hơn.
Mỗi lần ở bên anh, mọi buồn phiền và áp lực về cuộc hôn nhân của tôi bỗng dưng tan biến. Tôi không nghĩ mình sẽ trở thành người đàn bà ngoại tình. Nhưng vì quá chán chồng, tôi dần nghiêng về phía người đàn ông kia hơn. Và rồi, tôi ngoại tình.
Từ khi qua lại với anh, tôi không còn quan tâm đến gia đình của mình như trước. Không còn cơm nước thường xuyên, cũng chẳng còn những cuộc nói chuyện tâm sự với chồng. Quen anh, tôi như sống một cuộc đời khác nhiều màu sắc hơn. Nhưng đổi lại, tôi cũng vô cùng lo lắng và sợ hãi.
Tôi sợ bị phát hiện, sợ con sẽ nhìn mẹ với ánh mắt khinh bỉ. Nhưng biết làm sao được, tôi không thể nào rời bỏ người đàn ông đó. Ở bên anh, tôi tìm được những cảm giác đã đánh mất bấy lâu nay. Ở bên anh, tôi được sống đúng với bản chất của mình.
Nhưng rồi hạnh phúc bỗng đổ vỡ khi tôi nhìn thấy anh tay trong tay bên người vợ và đứa con nhỏ của mình. Nhìn thấy gia đình anh đủ đầy hạnh phúc, tôi chợt nhớ mình cũng có mái ấm như thế. Tôi chợt nhận ra mình đã rời khỏi nhà lâu quá rồi. Bây giờ đường về lại xa vạn dặm, tôi không biết có thể mạnh mẽ vượt qua hay không.
Người đàn bà ngoại tình như tôi liệu có được tha thứ, liệu có thể trở về cuộc sống như lúc đầu? Đặc biệt là tôi có tự tha thứ được cho chính mình không? Có thể sống tốt và an vui trong suốt phần đời còn lại, khi đã lỡ yêu chồng của thiên hạ? Thật sự tôi đã lầm đường lạc bước, trở thành kẻ thứ ba đáng trách nhất.
Giờ đây nhìn con, nhìn chồng, tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ. Tôi cảm thấy bản thân như kẻ tội đồ đáng bị lên án và phỉ báng. Nhưng tôi lại không thấy tiếc nuối về những khoảng thời gian bên cạnh người đàn ông kia. Có phải tôi đã quá trơ trẽn, đã quá đê tiện khi chọn con đường này?
Sự việc đã trôi qua hơn nửa năm nay, anh và tôi vẫn còn liên lạc nhưng chỉ là hỏi thăm, chứ không gặp mặt. Sau sự việc đó, anh về bên gia đình. Tôi cũng tập sống yên phận, chẳng còn mơ mộng gì.
Nhưng có lẽ tôi sẽ bị ám ảnh mãi. Dù có cố gắng quên nhưng vẫn không thể nào quên được những vấn vương xưa cũ. Giờ đây nằm bên chồng, tôi chẳng còn chút cảm giác gì, chỉ thấy tội lỗi chất đầy.
Tôi có nên thú tội để nhận được sự tha thứ của chồng? Hay cứ giữ bí mật để cả đời sống trong sự dằn vặt? Thì ra người đàn bà một phút lạc lòng đều phải chịu đắng cay như thế này, đau khổ, ám ảnh và cảm giác tội lỗi luôn đeo bám.
Phụ nữ khôn ngoan nên chọn chồng dựa vào 5 tính cách này
Một người đàn ông giàu có không đồng nghĩa với việc họ là người chồng tuyệt vời, và càng không đồng nghĩa với việc bạn sẽ hạnh phúc.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.