Sống một mình giúp bạn làm được 3 điều này, cô đơn chỉ là cái cớ
Tại sao ngày càng có nhiều người thích sống một mình?
Bởi vì một mình một cõi đôi khi lại thu được nhiều lợi ích hơn so với việc cố gắng xã giao với đời.
“Ngồi ăn một mình trong căng tin không đáng thương”.
“Không có bạn bè cũng chẳng sao cả”.
“Một mình một người cũng có thể trải nghiệm đủ vị đắng cay ngọt bùi”.
“Còn trẻ cũng không nhất thiết phải nếm vị tình ái”.
Trên thực tế, số người lựa chọn sống một mình trên thế giới này đang không ngừng gia tăng.
Lấy Trung Quốc làm ví dụ, thống kê năm 2021 cho biết, số lượng hộ gia đình “một người” ở nước này vượt quá con số 125 triệu.
Nhưng cuộc sống “một thân một mình” như vậy tuy có vẻ dễ dàng, tự do tự tại nhưng cũng tồn đọng một vấn đề rất lớn: Cô đơn.
Nghiên cứu chỉ ra rằng, sự cô đơn là nguyên nhân rất lớn dẫn đến đau thương, nó có hại đến mức tương đương với việc hút 15 điếu thuốc lá mỗi ngày.
Thật ra, một mình không cô đơn, một mình cũng chẳng trống vắng. Đời người là đoạn đường chẳng biết dài ngắn nhưng nhất định phải do chính mình từng bước trải qua. Chỉ khi dành thời gian để nhìn nhận bản thân, ta mới phát hiện ra cái tôi mình hằng quên lãng.
Một mình là cách tốt nhất để khám phá bản thân
Mạc Ngôn (nhà văn Trung Quốc đoạt giả Nobel Văn học năm 2012) từng là một đứa trẻ nghịch ngợm, bỏ học từ năm lớp 5, sau này chỉ ở nhà chăm bò nuôi dê phụ giúp gia đình.
Ông nói: “Đám trẻ con thích chơi thành nhóm lắm. Những đứa trẻ khác tuy đến trường chẳng học được gì, nhưng được chơi chung với nhau cũng rất thú vị”.
Mà mỗi lần dắt bò đi ngang cổng trường, nhìn thấy đám trẻ chơi đùa, Mạc Ngôn đều cảm thấy rất cô đơn. Bởi vì bản thân chỉ có thể giao tiếp với động thực vật vô tri, ông hỏi chẳng ai trả lời, ông đùa chẳng ai hùa theo. Lâu dần, Mạc Ngôn cũng chỉ biết cắm đầu vào đọc cuốn “Từ điển Tân Hoa” cũ nát để giết thời gian.
Sau này khi nhập ngũ, Mạc Ngôn trở thành người quản lý thư viện. Vỏn vẹn 4 năm, ông đọc hết 1.000 đầu sách văn học trong thư viện và một ít sách triết học cùng lịch sử.
Thời niên thiếu cô đơn đó đã giúp Mạc Ngôn tìm thấy chính mình, từ đó ảnh hưởng đến cuộc đời về sau.
Chúng ta có thể thấy hình ảnh của cả ba loại cô đơn này ở Mạc Ngôn. Chính loại cô đơn thứ ba đã giúp ông tìm thấy phương hướng cuộc đời mình, trở thành người Trung Quốc đầu tiên giành được giải Nobel Văn học.
Bởi vậy, có thể nói, cô đơn là phương pháp tốt nhất để mỗi cá nhân tìm về cái tôi, khám phá thế giới nội tâm.
Được là chính mình
Có người nói, chỉ khi được ở một mình, ta mới là chính mình.
Vậy làm sao để trở thành một cá thể độc lập?
Điều đầu tiên cũng là điều quan trọng nhất, không được nịnh bợ hay đua đòi, chạy theo người khác. Cuộc sống của họ có tốt đến đâu thì cũng không liên quan đến bạn.
Tiếp theo, bạn phải kiên trì với con đường mình đã chọn. Kiên định từng bước, thực hiện mục tiêu. Chỉ có bắt tay hành động, bạn mới biết mình chọn đúng hay sai, ngồi suy nghĩ viển vông chuyện xa vời là chuyện vô nghĩa nhất trên đời này.
Kế đến, bạn phải thành thật với bản thân, không ép buộc người khác phải hiểu thay mà phải tự thấu hiểu, tự yêu lấy mình.
Cuối cùng, hãy tìm được những người bạn thâm giao. Đừng lãng phí thời gian với những người vô bổ, tập trung vào các mối quan hệ khiến bản thân thấy thoải mái.
Nắm lấy hạnh phúc
Triết gia Osho người Ấn Độ từng nói: “Người biết cô đơn mới hiểu yêu là gì”.
Người sống một mình mới có quyền chủ động trong cuộc đời và tự tạo hạnh phúc cho bản thân. Mà muốn được như vậy, ta cần phải nắm rõ những điều sau đây:
1. Không yêu cầu người khác phải công nhận bản thân. Không sợ bị ghét, cũng không bồn chồn chỉ vì một ánh mắt của ai đó.
2. Nắm quyền chủ động trong cuộc sống. Bố mẹ, người thân, con cái đều là những người rất quan trọng với ta, nhưng không ai có thể sống thay cho mình, hãy sống vì bản thân.
Trước khi xét nghiệm máu cứu con, chồng tôi bất ngờ tiết lộ sự thật khiến mẹ chồng bất ngờ...
Bác sĩ muốn tôi và chồng đi xét nghiệm máu, biết đâu lại trùng nhóm máu với con. Lúc đó chồng tôi giật mình nghẹn giọng nói một câu khiến mẹ chồng tôi suýt ngất, còn tôi thì choáng váng:
Thấy cánh tủ bếp không mở mãi không được, vợ cứ ngỡ bị kẹt để rồi run rẩy khi thấy...
Chuyện sẽ không có gì nếu hôm đó, tôi không phát hiện mất cái dây chuyền vàng. Sợ trong thời gian mình đi công tác, chồng đi làm, người giúp việc lại tắt mắt lấy đồ.
Làm mình làm mẩy khi bị ép đi xem mắt, nhưng vừa thấy đối tượng thì tôi ngại ngùng rồi...
“Rốt cuộc là sao ạ, sao anh biết em đi xem mắt ở đây? Mà sao anh lại đuổi anh ta đi, còn nói thế người ta lại hiểu lầm. Ôi lần này em sống không nổi với mẹ em rồi!”.
Chồng đồng ý đưa người chị trầm cảm về ở chung, tôi tức giận khi đọc được tin nhắn anh...
Đến hôm trước, điện thoại tôi hết pin nên tôi mượn tạm máy của chồng. Tôi không thường lấy điện thoại của chồng xem. Nhưng hôm đó không hiểu sao tôi lại tò mò vào phần tin nhắn của em xem. Khi thấy một đoạn tin nhắn, tôi chết sững.