Sau 6 năm kết hôn, tôi hối hận vì ngày đó đã quá mê muội để giờ không dám bỏ chồng
Chồng tôi hơn tôi 2 tuổi nhưng anh là người không có chí tiến thủ. Khi yêu, tôi cứ nghĩ 1 người biết hài lòng với cuộc sống như anh thì sẽ luôn là bến đỗ bình yên cho tôi, vì anh sẽ có nhiều thời gian quan tâm tới gia đình, vợ con hơn những người đàn ông đam mê sự nghiệp.
Bố mẹ tôi từng nói với tôi rằng qua những lần nói chuyện với anh, bố nhận ra anh là người đàn ông lười biếng, ỷ lại, nếu tôi lấy anh thì sau này sẽ phải gánh vác gia đình. Mẹ cũng bảo rằng lương anh thấp quá, nếu anh không chuyển công ty, không thay đổi bản thân, đặt tâm vào sự nghiệp thì sau này kinh tế gia đình chúng tôi sẽ kém, sẽ phát sinh mâu thuẫn lớn.
Nhưng tôi đã cãi lời bố mẹ, vì yêu mà tôi mê muội không nhìn ra những điểm đó, càng không để lời bố mẹ vào tai.
Cưới về, thời gian đầu đúng là tốt đẹp. Chúng tôi đi làm chung xe, tan làm thì anh đón tôi đi ăn ngoài, thỉnh thoảng mua đồ về 2 vợ chồng cùng nấu. Mọi việc rất đơn giản và tràn đầy hạnh phúc. Tiền bạc kiếm được bao nhiêu thì ăn tiêu bấy nhiêu, không phải lo nghĩ. Nhưng cuộc sống luôn thay đổi, phải chạy theo nhu cầu phát sinh.
| Mỗi lần nói về vấn đề kinh tế gia đình, chúng tôi đều cãi nhau. (Ảnh minh họa) |
Giờ chúng tôi không phải chỉ lo cho bản thân nữa, mà còn con cái rồi bố mẹ 2 bên. Thế mà mức lương của chồng 6 năm qua không thay đổi, vẫn chỉ 8 triệu. Anh thậm chí còn không có khái niệm "làm thêm", "kiếm thêm". Với anh 8 triệu là đủ rồi. Trước khi có con thì anh tiêu 5 triệu, tiết kiệm 3 triệu. Hiện tại có 2 con thì anh tiêu 4 triệu, đưa vợ 4 triệu lo cho con cái, thiếu đâu thì vợ chịu.
Còn tôi từ nhân viên văn phòng bình thường cũng đã vươn lên làm quản lý cấp 3, quản lý cấp 2 và giờ là quản lý cấp 1, lương gấp 3 lần chồng.
Với mức lương đó, cộng thêm 4 triệu chồng đưa, tôi có thể lo cho cả gia đình. Nhưng tôi cảm thấy không cam lòng. Với số tiền lương của mình, lẽ ra tôi có thể thoải mái ăn tiêu, thỉnh thoảng mua sắm vài chiếc váy, đôi giày, túi xách mình yêu thích. Nhưng giờ tôi lại phải gồng gánh mọi chi tiêu trong gia đình, lo học phí của con cái, vì 4 triệu chồng đưa chỉ đủ tiền ăn tối mà thôi. Mỗi lần nói về vấn đề này, chúng tôi đều cãi nhau. Chồng bảo: "Chẳng phải trước kia em cũng biết tiền lương và con người của anh như thế, nhưng em vẫn yêu và chọn lấy anh đấy thôi. Người thay lòng đổi dạ là em chứ không phải anh".
Bỗng dưng tôi cảm thấy chán chồng, cảm thấy mình đã sai lầm khi lấy anh. Giá mà hồi đấy tôi kén chọn hơn 1 chút thì có phải tốt không?
Trước ngày ra tòa ly hôn, chồng bật đèn cả đêm để làm việc lạ, tôi tò mò đến xem...
Nửa đêm nhớ chồng quá Hà trở dậy đi tìm thì thấy chồng đang ngồi trong phòng làm việc. Hà bước tới thì thấy chồng đang chăm chú làm gì đó, anh cẩn thận đưa tay miết từng mẩu giấy rồi dùng keo dán lại.
Nghe tiếng chồng khác lạ trong điện thoại, tôi đến địa chỉ thì kinh ngạc khi đến là một nơi...
Nhân khi con đã về quê, tôi lao ra đường đi theo địa điểm định vị của chồng. Nhưng càng đi thì tôi càng rợn người vì chỗ đến là một nghĩa địa gần nhà. Cơn ghen trong tôi cuồn cuộn, muốn bắt tận tay chồng ngoại tình nên dù có phải đến đó tôi cũng lấy hết can đảm mà đi.
Đám tang mẹ vợ cũ, tôi đến dự thì có một đứa trẻ chạy va vào người, nhìn mặt giống...
Sau khi ly hôn vợ tôi có quen thêm vài người nữa nhưng vẫn chưa thấy hợp. Tôi cũng biết tin tức của vợ cũ, cô ấy chủ động cắt đứt hết liên lạc với tôi.
Nhìn thấy lọ dung dịch lạ lùng trong túi áo của chồng, sự thật đằng sau càng khiến tôi gục...
Dù em đang tức điên lên nhưng vẫn cố gắng giữ chút lý trí còn sót lại. Em dắt hai con sang nhà ngoại chơi, em phải nói chuyện ra ngô ra khoai với chồng. Đến khi chồng vừa về tới cửa nhà, em cầm chai dung dịch kia, lao nhanh ra tra hỏi chồng: