Sau 6 năm kết hôn, tôi hối hận vì ngày đó đã quá mê muội để giờ không dám bỏ chồng
Chồng tôi hơn tôi 2 tuổi nhưng anh là người không có chí tiến thủ. Khi yêu, tôi cứ nghĩ 1 người biết hài lòng với cuộc sống như anh thì sẽ luôn là bến đỗ bình yên cho tôi, vì anh sẽ có nhiều thời gian quan tâm tới gia đình, vợ con hơn những người đàn ông đam mê sự nghiệp.
Bố mẹ tôi từng nói với tôi rằng qua những lần nói chuyện với anh, bố nhận ra anh là người đàn ông lười biếng, ỷ lại, nếu tôi lấy anh thì sau này sẽ phải gánh vác gia đình. Mẹ cũng bảo rằng lương anh thấp quá, nếu anh không chuyển công ty, không thay đổi bản thân, đặt tâm vào sự nghiệp thì sau này kinh tế gia đình chúng tôi sẽ kém, sẽ phát sinh mâu thuẫn lớn.
Nhưng tôi đã cãi lời bố mẹ, vì yêu mà tôi mê muội không nhìn ra những điểm đó, càng không để lời bố mẹ vào tai.
Cưới về, thời gian đầu đúng là tốt đẹp. Chúng tôi đi làm chung xe, tan làm thì anh đón tôi đi ăn ngoài, thỉnh thoảng mua đồ về 2 vợ chồng cùng nấu. Mọi việc rất đơn giản và tràn đầy hạnh phúc. Tiền bạc kiếm được bao nhiêu thì ăn tiêu bấy nhiêu, không phải lo nghĩ. Nhưng cuộc sống luôn thay đổi, phải chạy theo nhu cầu phát sinh.
| Mỗi lần nói về vấn đề kinh tế gia đình, chúng tôi đều cãi nhau. (Ảnh minh họa) |
Giờ chúng tôi không phải chỉ lo cho bản thân nữa, mà còn con cái rồi bố mẹ 2 bên. Thế mà mức lương của chồng 6 năm qua không thay đổi, vẫn chỉ 8 triệu. Anh thậm chí còn không có khái niệm "làm thêm", "kiếm thêm". Với anh 8 triệu là đủ rồi. Trước khi có con thì anh tiêu 5 triệu, tiết kiệm 3 triệu. Hiện tại có 2 con thì anh tiêu 4 triệu, đưa vợ 4 triệu lo cho con cái, thiếu đâu thì vợ chịu.
Còn tôi từ nhân viên văn phòng bình thường cũng đã vươn lên làm quản lý cấp 3, quản lý cấp 2 và giờ là quản lý cấp 1, lương gấp 3 lần chồng.
Với mức lương đó, cộng thêm 4 triệu chồng đưa, tôi có thể lo cho cả gia đình. Nhưng tôi cảm thấy không cam lòng. Với số tiền lương của mình, lẽ ra tôi có thể thoải mái ăn tiêu, thỉnh thoảng mua sắm vài chiếc váy, đôi giày, túi xách mình yêu thích. Nhưng giờ tôi lại phải gồng gánh mọi chi tiêu trong gia đình, lo học phí của con cái, vì 4 triệu chồng đưa chỉ đủ tiền ăn tối mà thôi. Mỗi lần nói về vấn đề này, chúng tôi đều cãi nhau. Chồng bảo: "Chẳng phải trước kia em cũng biết tiền lương và con người của anh như thế, nhưng em vẫn yêu và chọn lấy anh đấy thôi. Người thay lòng đổi dạ là em chứ không phải anh".
Bỗng dưng tôi cảm thấy chán chồng, cảm thấy mình đã sai lầm khi lấy anh. Giá mà hồi đấy tôi kén chọn hơn 1 chút thì có phải tốt không?
Ly hôn 3 năm, chồng cũ bất chợt tìm đến đòi lấy quyển sách trong nhà kho và sự thật...
Ban đầu tôi từ chối với lý do không muốn bố mẹ tôi nhìn thấy anh lại buồn cho con gái mình, nhưng anh cứ “tấn công” điện thoại tôi, nằng nặc đòi vào nhà bằng được. Anh nói có món đồ rất quan trọng đã để quên khi dọn khỏi nhà mà chỉ có anh mới biết vị trí.
Đang đi đường thì gặp ăn xin, tôi thương tình cho vài đồng bạc nhưng lại sốc khi người ấy...
Đúng là chỉ những lúc không còn là vợ chồng mới hiểu được tình nghĩa của nhau. Đến phút ấy, tôi cũng chẳng còn mặn mà gì nữa, chấp nhận cho anh ta toàn bộ tài sản.
Lấy chồng giàu, đêm tân hôn tôi bẽ bàng khi chồng yêu cầu làm một chuyện đáng hổ thẹn
Gia đình tôi khó khăn, bố mẹ đều bị bệnh quanh năm, mỗi tháng tốn cả chục triệu tiền viện phí. Sau tôi còn 3 đứa em đang độ tuổi ăn học. Vì thế, tôi đã nhận lời làm người tình của một người đàn ông đã đáng tuổi cha chú.
Đưa con đi chơi, bỗng người phụ nữ lạ tới xin vài sợi tóc của con và sự thật phia...
Ngày trước khi đã 35 tuổi mà vẫn không tìm được người ưng ý lấy làm chồng, tôi quyết định tìm người đàn ông đẹp trai, thông minh để kiếm một đứa con. Người đàn ông trước mặt tôi lúc này chính là người đó.