rước ngày ra tòa ly hôn, chồng bật khóc khi vợ thều thào tiết lộ chuyện động trời bấy lâu giấu kín
Ngày Kiên cưới Linh về làm vợ anh chẳng có gì trong tay cả. Khi hai người về sống chung với nhau mọi thứ chi tiêu đều phải tiết kiệm. Lắm lúc ốm đau cả hai còn không có tiền mua thuốc tháng, nhìn vợ sống khổ sở Kiên thấy có lỗi vô cùng, thế nên anh hạ quyết tâm phải cố gắng làm giàu.
Anh tối ngày cật lực làm việc, say mê công việc tới mức lúc ngủ cũng chỉ nghĩ đến làm sao để kiếm tiền thật nhanh chóng.
Nếu là trước kia sinh nhật vợ hay đến những dịp kỷ niệm của hai vợ chồng Kiên luôn chủ động tặng quà, tạo bất ngờ cho Linh. Thì giờ đây Kiên chẳng còn biết vợ vui hay buồn, bộ quần áo vợ đang mặc là cũ hay mới. Ngoài giờ làm việc thì Kiên cũng đi nhậu với đồng nghiệp, đã lâu rồi anh quên luôn cái việc ngồi ăn tối bữa cơm gia đình cùng vợ con.
Sự nghiệp của Kiên ngày càng lên như diều gặp gió, điều đó đồng nghĩa Kiên đi công tác nhiều hơn, thời gian dành cho vợ con ít đi.
Linh cô đơn lắm, nhiều lúc đêm ngủ cô nhớ chồng chỉ biết lôi chiếc áo của chồng ra để ngửi lấy mùi của chồng cho đỡ nhớ. Giận chồng lắm nhưng Linh không cho phép mình mở miệng trách chồng vô tâm, bởi cô biết suy cho cùng thì chồng cũng lao lực để kiếm tiền lo cho gia đình, cho mẹ con cô. Mỗi con người đều có giới hạn của mình, nếu lo phần công việc nhiều thì rõ ràng phải bớt phần của gia đình đi cũng là điều dễ hiểu. Cô tự nhủ đợi vợ chồng cố gắng qua giai đoạn này thì mọi thứ sẽ ổn.
Thế rồi khi Kiên được thăng chức làm phó giám đốc thì anh lại đổ đốn đi ngoại tình. Kiên có cảm tình với cô thư ký ở công ty. Trong đầu anh lúc nào chỉ nhớ đến cô thư ký, đến nỗi cái việc ôm hôn vợ trước khi đi làm cũng quên.
Có lần Linh ở nhà nấu nhiều món chồng thích, cô cũng mua bộ váy ngủ quyến rũ để tối nay hai vợ chồng hâm nóng lại tình cảm. Nhưng nào ngờ tối đó Kiên nói dối công ty có việc đột xuất nên ở lại tăng ca nhưng thực chất là đưa nhân tình đi chơi.
Linh ngậm ngùi không nói câu gì mà vào phòng khóc mãi. Mấy hôm nay cô ốm yếu nhưng chồng cũng không để ý, điều này chứng tỏ chồng đã thay lòng đổi dạ.
Linh dự định sẽ thuê người theo dõi xem chồng ngoại tình hay không. Nhưng giữa cái lúc đó thì cô phát hiện ra mình bị ung thư phổi giai đoạn cuối. Về đến nhà cô ôm lấy hai con mà khóc như mưa.
Linh nhìn chồng với ánh mắt trĩu nặng, đột nhiên cô nhăn nhúm lại, bịt miệng ho một tiếng dài. Lúc này trên tay Linh đầy máu do cô nôn ra. Kiên hoảng hồn thấy tờ giấy khám bệnh trên tay vợ ú ớ:
''Em bị bệnh sao không nói với anh?"
Linh bật khóc lao đến ôm lấy chồng, nghĩ đến giây phút mình sắp không còn được bên chồng nữa cô càng khóc nhiều hơn.
Ở giây phút đưa vợ đến viện thì Kiên ân hận lắm, anh chợt nhận ra tình cảm vụng trộm lén lút bên ngoài, cô nhân tình xinh đẹp cũng chẳng còn ý nghĩa nữa. Linh phải hóa trị đến héo hon cả người nhưng cô chẳng bao giờ than mệt mỏi. Lúc nào cô cũng lo cho chồng cho con.
Hôm ấy Linh thấy sức khỏe mình yếu hẳn đi, cô gọi chồng và các con đến ôm thật chặt. Cô muốn được chồng ôm mình thật chặt như cái thưở mới cưới. Đã lâu lắm rồi cô chẳng có được cái ôm thật trọn vẹn từ chồng mình.
Kiên đau đớn, từ mai anh sẽ chẳng còn vợ, chẳng còn được ôm vợ thêm một lần nào nữa. Giá như anh đừng mải miết kiếm tiền, giá như anh quan tâm vợ nhiều hơn thì giờ có lẽ mọi chuyện đã khác đi rất nhiều.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Bạn bè đỏ mắt ghen tỵ vì tôi được chồng chiều chuộng, nào ngờ 3 năm qua tôi phải nuốt...
Tôi mất kiên nhẫn xuống nhà tìm thì không thấy anh đâu. Đối diện tôi chỉ là bóng đêm lạnh lẽo. Trong ngôi nhà được treo đầy dây đỏ, giờ đây chỉ còn một mình tôi trong bộ váy cưới trắng muốt.