Quyết định kết hôn vì điều này, tôi đã phải sống mòn trong nước mắt suốt 4 năm qua
Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo ở vùng quê hẻo lánh. Ở quê tôi, con gái không được học hành đàng hoàng như con trai. Vì người lớn vẫn mang nặng tư tưởng con gái học cho lắm cuối cùng cũng lấy chồng sinh con, chẳng được tích sự gì. Nhưng gia đình tôi lại có suy nghĩ thoáng hơn một chút, ba mẹ cho tôi học hết cấp ba.
Tuy nhiên vì gia đình nghèo nên chuyện học của tôi dang dở. Tôi từ bỏ ý định học đại học và ôm tấm bằng cấp ba trong tay xin vào làm ở một xí nghiệp nước ngoài gần nhà.
Có lợi thế hơn những người cùng trang lứa, không lâu sau tôi được cất nhắc lên vị trí quản lý, lương bổng cũng khá hơn. Nhưng thời điểm đó, gia đình tôi xảy ra đủ thứ chuyện.
Em trai bị sốt cao dẫn đến liệt toàn thân, ba mẹ khóc hết nước mắt, tốn biết bao nhiêu tiền nhưng chẳng làm được gì. Số tiền tôi dành dụm thời gian vừa qua cũng bay mất chỉ vài ngày. Có thể nói đã nghèo nay còn túng thiếu hơn gấp nhiều lần.
Cũng vào thời điểm khó khăn đó, một gia đình giàu có sang hỏi cưới tôi. Vậy là ba mẹ cắn răng "bán" tôi đi làm dâu nhà người ta. Chồng tôi là giám đốc của một công ty dệt may, từng kết hôn nhưng vợ đã mất.
Hiện tại anh ấy đang một mình nuôi con. Mẹ anh cảm thấy thương con nên mới đích thân tìm một người phụ nữ khác về đỡ đần chuyện nhà cửa, con cái cho anh. Chúng tôi đến với nhau không vì tình yêu. Tôi cứ nghĩ thôi thì về làm vợ anh, có tiền ba mẹ tôi cũng đỡ được một phần gánh nặng.
Nhưng rồi khi về sống chung, tôi không có cảm giác như mình đã có chồng. Bởi anh chỉ xem tôi như một người giúp việc không hơn không kém. Trong khi tôi vẫn được cưới hỏi đàng hoàng chứ chẳng phải nhặt ngoài đường.
Về sống chung với anh, tôi không được mang danh phận như một người vợ mà đúng hơn là một người làm công ăn lương. Mỗi đêm nằm bên người đàn ông này, tôi cảm thấy vô cùng tủi thân. Cuộc đời phụ nữ ai cũng mong muốn có một tấm chồng như ý, ai lại muốn phải sống như thế này?
Mỗi tháng anh trả tôi 6 triệu để lo việc nhà, cơm nước và chăm cho đứa con bệnh tim bẩm sinh của anh. Suốt 4 năm qua, anh không hề đụng đến tôi.
Nhiều lúc tủi thân tôi chỉ muốn chạy về nhà mình nhưng rồi nhận lại được câu nói lạnh lùng từ chồng “cô về rồi lấy tiền đâu mà nuôi thằng em bệnh tật”. Khi đó tôi lại cảm thấy có lỗi. Nếu tôi chạy trốn ngay bây giờ, gia đình tôi sẽ ra sao? Vậy là tôi cắn răng ở lại sống mòn trong cuộc hôn nhân của mình.
Mỗi ngày trôi qua của tôi luôn tẻ nhạt và buồn chán như vậy. Muốn thoát khỏi cuộc sống như thế này, tôi phải làm sao đây?
Đưa bạn trai về ra mắt vừa nhìn qua đã bị mẹ bắt chai tay, sau 1 tháng tôi phải...
Trước khi anh ra mẹ có điện trước cho mấy cô bán rau quen ở chợ để thử lòng anh và đúng như mẹ dự đoán, anh cứ tưởng người lạ nên thoải mái bộc lộ bản chất.
Mẹ chồng đêm nào cũng đi ra ngoài, tôi tò mò đi theo thì kinh ngạc thấy nơi bà bước...
Nhiều lần thấy mẹ chồng như thế tôi tò mò và quyết định đi theo. Đêm đó, tôi không ngủ được, vừa nghe tiếng lạch cạch mẹ chồng mở cửa thì tôi lén đi theo sau xem mẹ chồng làm gì.
Thấy người giúp việc mặc đồ đẹp ra ngoài, tôi đi theo thì thấy người đàn ông của chị ấy
Tôi khá ưng ý vì chị làm việc gọn gàng, hiền lành, siêng năng. Từ ngày thuê chị đến giờ cũng đã hơn 1 năm, mọi chuyện trong nhà được thu xếp ngăn nắp, cả gia đình tôi cũng thấy thoải mái hơn.
Nhìn người yêu đi lấy chồng, 5 năm sau tôi cay đắng, bủn rủn tay chân khi phát hiện em...
Chuyện gì đến cũng đến, Linh nói lời chia tay với tôi. Dù tôi có níu kéo thế nào cô ấy cũng dứt khoát tuyệt tình. Tôi còn yêu cô ấy nhưng từ giờ phút đó đã hận cô ấy nhiều hơn.