Nửa đêm đòi chồng đi mua cháo cho, để rồi 2 tiếng sau, một cuộc gọi đến khiến tôi bủn rủn và phải trả giá cho tới tận giờ
Vợ chồng tôi sống với nhau đã tròn 6 năm. Ngày ấy, chúng tôi đến với nhau vì tình yêu. Còn bây giờ, tôi sống với chồng chỉ vì tình nghĩa.
Sau khi kết hôn được hai năm, có với nhau một mặt con, gia đình tôi gặp biến cố lớn. Đợt ấy, tôi mới mang thai bé thứ 2, rất hay thèm đồ ăn vào ban đêm. Hôm đó tôi thèm cháo đêm, quán cháo ấy cách nhà hơn 10km. Thấy trời đã muộn, chồng tôi nói để ngày mai hãy ăn. Thế nhưng phụ nữ đến cơn nghén, làm sao có thể nhịn được? Tôi nằm vật vã mãi không ngủ, thành ra cứ cằn nhằn chồng. Thế là nửa đêm, chồng tôi lọ mọ lấy xe đi mua đồ cho vợ.
Đợi hơn 2 tiếng không thấy chồng về, tôi bắt đầu nóng ruột. Một lúc sau, có số máy lạ gọi điện đến. Người ta báo chồng tôi bị tai nạn, hiện đã đưa vào viện cấp cứu. Trên đường đến viện, tôi chỉ mong chồng không có mệnh hệ gì, nếu không tôi cũng chẳng thiết sống nữa.
Sau khi thăm khám, bác sĩ nói tôi cần chuẩn bị tinh thần, một chân của chồng tôi sẽ không thể giữ được và buộc phải cưa đi. Nghe đến đó, tay chân tôi rụng rời, mẹ chồng thì gào khóc nói tôi đã hại con trai bà.
Kể từ ngày gặp nạn, chồng tôi thay đổi tính nết. Anh không thể đi lại bình thường, chúng tôi mở một cửa hàng tạp hóa để chồng tôi tiện buôn bán. Thế nhưng công việc chẳng mấy thuận lợi, ngày chỉ có vài người đến mua hàng. Thành ra kinh tế nhà tôi rất khó khăn. Đã vậy, mỗi lần nhìn thấy chiếc chân giả, anh lại cáu bẳn, quát vợ chửi con. Tôi biết mình là người đã gián tiếp khiến anh gặp nạn. Chỉ là hàng ngày đi làm, tôi đã quá mệt mỏi với chuyện ở công ty. Tối về đến nhà lại nghe chồng đay nghiến. Quả thật, tôi thấy quá mệt mỏi và áp lực.
Tôi đã từng nghĩ đến chuyện ly hôn. Có điều mỗi lần nhìn thấy chiếc chân giả của chồng, lương tâm lại cắn rứt và không cho phép tôi làm việc đó. Mọi người có thể cho tôi một lời khuyên được không? Tôi nên giải thoát cho mình và con hay tiếp tục nhịn để trả nợ đời cho chồng?
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.