Nhìn mâm cơm của bố mẹ, tôi xót xa và quyết định xé đơn ly hôn
Chào chị Hướng Dương,
Sau khi lấy chồng giàu, những tưởng cuộc sống của tôi sẽ sang trang mới. Tôi xuất thân từ một gia đình nông thôn nghèo, bố mẹ chắt chiu từng đồng mới nuôi tôi ăn học đàng hoàng như người ta. Khi lấy chồng giàu có, ai cũng bảo bố mẹ tôi sẽ được nhờ.
Nhưng không, chồng tôi keo kiệt vô cùng. Anh bắt tôi nghỉ việc và đưa tiền đi chợ mỗi ngày 100 nghìn. Tôi mua bất cứ thứ gì, kể cả băng vệ sinh cũng phải ghi vào cuốn sổ cho anh kiểm tra. Vì thế, tôi chẳng thể cho bố mẹ được đồng nào mà thỉnh thoảng còn hỏi xin ông bà tiền sữa cho con. Nhục nhã lắm chị ạ!
Ảnh minh họa.
Mấy ngày trước, tôi đã viết đơn ly hôn vì không chịu được cảnh chồng gia trưởng và vũ phu. Chỉ vì tôi lấy 200 nghìn trong ví của anh ta để mua đôi giày mới (giày của tôi đã rách lâu rồi), tôi bị chồng tát với lý do tiêu xài phung phí, không hỏi qua ý kiến của chồng. Quá uất ức, tôi viết đơn rồi bế con về nhà thăm bố mẹ.
Nhưng rồi nhìn mâm cơm trưa của bố mẹ, tim tôi lại thắt nghẹn, xót xa. Mâm cơm chỉ là hai bát mì tôm thôi. Bố tôi cười hiền lành, bảo nhà hết tiền, gạo cũng còn ít nên đành ăn một bữa mì, một bữa cơm cho qua ngày. Ôm con, nước mắt tôi rơi đắng chát.
Tối đó, tôi xé đơn vì biết nếu tôi ly hôn, tôi chỉ càng đẩy cuộc sống của bố mẹ vào cảnh túng quẫn. Nhưng nếu tiếp tục sống như thế này, tôi đau đớn quá. Hướng Dương ơi, tôi phải làm sao để thoát được cảnh sống cùng cực thế này đây? (Xin giấu tên)
Chào bạn,
Hướng Dương rất cảm thông và xin chia sẻ nỗi lòng cùng bạn. Nhưng Hướng Dương nghĩ bạn nên mạnh mẽ, bản lĩnh hơn trong cuộc sống thay vì cam chịu và đè nén tâm trạng của mình. Chồng bạn có điều kiện, anh ấy bắt ép bạn nghỉ việc nhưng rõ ràng, chính bạn đã dần đánh mất giá trị trong mắt chồng vì sự nhẫn nhục chịu đựng.
Bạn cần phải mạnh mẽ vùng dậy để làm chủ cuộc sống của mình và con. Hãy nói chuyện thẳng thắn với chồng, yêu cầu anh ấy có trách nhiệm hơn với vợ con và bố mẹ vợ. Là một người con rể, lại giàu có, anh ấy không thể để bố mẹ vợ sống trong cảnh túng thiếu khốn cùng đến thế. Hãy giúp đỡ bố mẹ dù ít dù nhiều.
Đồng thời, bạn cần khéo léo và kiên quyết tuyên bố rõ ràng về quyền được tôn trọng của mình. Chồng bạn không có quyền đánh vợ dù với bất cứ lý do gì, đó là hành động không thể chấp nhận được. Anh ấy cần phải nhận thức được điều đó và xin lỗi vợ.
Hiện tại, bạn đang bị lệ thuộc kinh tế vào chồng và mất đi tiếng nói trong nhà. Nếu con bạn đã đủ lớn, bạn nên gửi bé, kiên quyết đi làm lại, tự chủ kinh tế. Một khi bạn kiếm ra tiền, có những mối quan hệ xã hội bên ngoài, chồng bạn sẽ tôn trọng vợ mà thôi. Việc kiếm tiền không chỉ vì bản thân bạn, mà còn vì tương lai của con, vì cuộc sống của bố mẹ bạn. Đã đến lúc bạn báo hiếu cho ông bà thay vì để ông bà chịu khổ cùng mình. Bản lĩnh là con đường duy nhất bạn nên đi trong lúc này.
Chúc bạn an yên.
Hướng Dương.
Sau ngày chồng qua đời, vợ bất ngờ được 'nhận' căn hộ gần 5 tỷ, biết sự thật đằng sau...
Sau ngày chồng mất khoảng 1 tháng, điện thoại của chồng bỗng đổ chuông. Đó là cuộc gọi từ công ty bất động sản, họ thông báo giao căn họ chung cư gần 5 tỷ đã hoàn thành. Tôi vừa ngỡ ngàng vừa vui mừng, chẳng lẽ bao lâu nay chồng làm ăn lời lãi nên mua nhà làm quà tặng mẹ con tôi?
Ngày ra tòa ly hôn, tôi đeo bộ trang sức tiền tỷ khiến gia đình chồng cũ tròn mắt ngạc...
Giây phút thấy nhân tình của chồng xinh đẹp bốc lửa, trên người đều là đồ hiệu đắt tiền, ánh mắt cô ta nhìn tôi như kẻ chiến thắng, trái tim tôi chết lặng một nhịp.
Cả ngày chỉ ăn một bữa cơm nhưng gạo lại hết, vợ trẻ lén lắp camera rồi thấy mặt thủ...
Bình thường em có thói quen mua đồ tích trữ cho cả tuần, thành ra tủ lạnh cứ đầy ắp nên không biết thừa thiếu thế nào. Chỉ là hôm vừa rồi, em để ý dạo này gạo hết rất nhanh, trong khi hai vợ chồng em đi làm cả ngày, chỉ ăn mỗi bữa tối.
Gửi bố đẻ 500 nghìn tiền vé xe nhưng vợ lại không đồng ý, chồng tức giận nhưng lại rơi...
Tôi đến với vợ và rất đồng cảm với những gì cô ấy đã trải qua. Ngày kết hôn, tôi dặn lòng sẽ trở thành chỗ dựa vững chắc cho cô ấy. Nhưng cuộc sống của chúng tôi lại có sự đảo lộn vào 3 năm trước, khi bố vợ tôi trở về.