Ngày giỗ đầu của chồng, vợ vác bụng bầu khệ nệ, gia đình xấu hổ đuổi đi rồi suy sụp khi chị tiết lộ sự thật đau lòng sau đó
Hân và Tuấn yêu nhau rồi mới đi đến hôn nhân. Hai vợ chồng đều có công việc ổn định, cũng bận rộn hằng ngày với cơm áo gạo tiền. Nhưng Hân luôn cố gắng sắp xếp công việc để về nhà nấu cơm cho gia đình. Còn Tuấn cũng tạm gác bớt những cuộc nhậu nhẹt mà về nhà sớm với vợ. Mẹ của Tuấn lại là người hiểu chuyện, hiền lành, chưa khi nào xảy ra chuyện mẹ chồng nàng dâu mâu thuẫn. Vì vậy mà gia đình nhỏ của Tuấn sung túc, yên bình lắm.
Cưới nhau được hai năm, mẹ chồng Hân cũng bắt đầu mong cháu. Hân hiểu mẹ cũng đã lớn tuổi, ước mong ẫm bồng cháu trước khi nhắm mắt xuôi tay là chuyện dễ hiểu. Nhưng đã thả cả năm nay rồi, Hân vẫn chưa có dấu hiệu tin vui. Hân cũng đâm ra lo, Tuấn lại rất bình thản. Vì anh nghĩ con cái là chuyện duyên phận, muộn cũng là bình thường thôi
Nhưng đang âu lo chuyện con cái thì tai họa ập đến với gia đình của Hân. Tuấn đi công tác xa nhà tận mấy tháng dài. Ngày về gần tới nhà thì xe khách chạy không cẩn thận, gây tai nạn. Tuấn lại là một trong những người xấu số bị thương nghiêm trọng nhất. Lúc nghe tin chồng đang nguy kịch trong bệnh viện, Hân như kẻ điên dại không kiểm soát được mình. Cô bỏ hết công việc, lao ra khỏi văn phòng, đến dép cũng chưa kịp mang. Vừa đến bệnh viện, Hân chỉ còn có thể thấy lớp vải trắng phủ trên giường bệnh. Trong phòng cấp cứu, ai cũng xót xa khi thấy cảnh cô vợ trẻ khóc đến bi thương ghì lấy thân thể người chồng đã không còn chút hơi ấm nào
Mẹ chồng của Hân cũng không thể chịu nổi mất mát đột ngột này. Bà ngất xỉu liên tục trong đám tang của Tuấn. Lúc này, người ta đã không còn thấy Hân khóc nữa. Cô chỉ đứng bên bài vị của chồng, mặt vô hồn đến không cảm xúc. Cô quán xuyến hết mọi việc trong đám tang của chồng, chăm sóc mẹ chồng đang quằn quại trong đau thương. Rồi ai cũng mong những ngày tháng sau mất mát to lớn ấy, cả hai mẹ con Hân có thể nương tựa vào nhau mà cố gắng vượt qua.
Chưa đầy một năm sau ngày Tuấn mất thì người trong xóm ai cũng xôn xao khi thấy bụng Hân ngày một to hơn. Mẹ chồng Hân nghe lời ra tiếng vào, cũng nghi ngờ. Bà hỏi thẳng Hân đây là con của ai, Hân bảo là con của Tuấn. Mẹ chồng Hân đương nhiên không tin. Dù bà không bắt ép con dâu phải ở đời với mình, nhưng quá nhanh như vậy thì không thể được. Nỗi đau mất con chưa nguôi ngoai, lại thêm nghi kị trong lòng, bà đánh đuổi Hân ra khỏi nhà.
Ngày Hân bị đánh đuổi đi, hàng xóm láng giềng, họ hàng, bạn bè ai cũng dè bỉu, chửi rủa Hân không thương tiếc. Họ bảo Hân là trắc nết hư thân, là chỉ chờ chồng chết rồi lén phén với bồ bịch. Đến cả nhà mẹ đẻ cũng không cho Hân quay về. Hân ôm bụng bầu vất vả làm thêm làm mướn, một mình sinh con. Sinh khó, tưởng chừng không qua nổi nhưng trời phù hộ thế nào hai mẹ con cũng bình yên.
Rồi ba năm dài trôi qua, đã là cái giỗ thứ ba của Tuấn. Người ta thấy Hân bồng một đứa trẻ khoảng hai tuổi trên tay. Lại là những lời sỉ vả như hai năm về trước. Nhưng Hân không còn sợ sệt, e dè nữa, cô tự tin bước vào nhà chồng.
- Cô còn về đây làm gì? Cô muốn chồng mình chết cũng không nhắm mắt à?
- Con mang con về nhìn mặt ba và bà. Mong mẹ bình tĩnh, không lại ảnh hưởng sức khỏe!
- Nhà này không có đứa cháu nào hết! Cô đi đi!
- Mẹ đừng nói lời đó trước mặt cháu. Mẹ xem cái này đi!
Nói rồi Hân đưa mẹ xem một tờ giấy, là xét nghiệm ADN. Đứa trẻ nhỏ ấy quả thực là con của Tuấn. Hóa ra vì quá thương chồng mà Hân đã nhờ bác sĩ giữ lại tinh trùng của chồng, với hy vọng rằng có thể sinh một đứa con cho anh. Hy vọng đó rồi cũng thành hiện thực khi ba tháng sau ngày chồng mất Hân đã có thể mang bầu. Mẹ chồng Hân nghe vậy mà nước mắt cứ rơi. Bà hết ôm Hân rồi lại ôm đứa cháu nhỏ, liên tục nói xin lỗi. Hân cũng khóc, vì mẹ chồng mình cũng hiểu được hạnh phúc nhỏ nhoi cuối cùng này của mình. Từ nay 3 người sẽ cố gắng số thật tốt, mong rằng trên trời cao Tuấn có thể nhìn thấy mà phù trợ cho cả nhà...
Vũ khí lợi hại nhất của người phụ nữ sau chia tay không phải là nhan sắc, mà là sự...
Thế giới này lớn lắm nhưng thành phố này thì nhỏ, anh và em vẫn cùng chung một thành phố, vẫn hay lui tới những đoạn đường quen thuộc. Hẳn một ngày, em sẽ lại gặp anh, lúc đó chắc chắn em sẽ ổn.
Không ngờ vợ cũ mập lên sau ly hôn, chồng hỏi một câu thì lặng người trước câu trả lời
Anh không nhận ra cô vợ ngày trước gầy nhom, hốc hác, đau buồn sao? Không sống cùng anh nữa tôi ăn ngon ngủ ngon?
Bố chồng bất ngờ gõ của lúc nửa đêm, nghe xong lời đề nghị lạ khiến tôi hoang mang
Bố chồng không ép tôi trả lời ngay. Sau khi ông ra về, trong lòng tôi rối bời. Điều kiện ông đưa ra là ước mơ của tôi và chồng.
Bị chồng chê tanh mùi cá, vợ làm ngay điều rồi tuyên bố một chuyện khiến chồng bất ngờ...
Đến nơi, chồng tôi khó chịu ra mặt. Anh bảo: "Đã nói thanh lý cái quán này đi. Về nhà lúc nào cũng tanh tưởi mùi cá, nó ám cả vào người tôi đây này".