Mệt lả người sau khi 'tình một đêm' với bồ ở khách sạn, về nhà tôi 'hóa đá' khi thấy bát cơm nghi ngút khói hương trên bàn
Vợ tôi là một người phụ nữ tốt, đảm đang tháo vát lại sống có tình, biết quan tâm đến người khác. Bố mẹ và anh em họ hàng nhà tôi đều rất quý mến cô ấy. Cho đến lúc này tôi khẳng định không hề hối hận khi cưới cô ấy làm vợ. Thế nhưng đàn ông mà, bản năng là thích cái mới lạ. Chưa nói quãng thời gian vợ mang bầu, sinh con bị tăng cân nhiều khiến thân hình cô ấy sồ sề, xuống cấp. Sau sinh cô ấy lại bận túi bụi chăm sóc con nhỏ, không có thời gian trau chuốt lại bản thân, cũng bỏ bẵng chẳng quan tâm tới chồng luôn.
Tôi buồn chán và mất hứng với vợ nên đã ngã vào vòng tay của cô đồng nghiệp lả lơi. Cô này từng ly hôn, hiện tại đang sống độc thân. Tính tình rất phóng khoáng trong chuyện tình ái. Chúng tôi chơi đùa vô cùng vui vẻ. Tất nhiên tôi không bao giờ có ý định bỏ vợ bỏ con, mà cô ta cũng không cần danh phận. Hai người đều ngầm hiểu với nhau như thế.
Tôi sợ vợ phát hiện ra nên giấu giếm rất kỹ. Chúng tôi rất ít khi liên lạc hay quan tâm hỏi han nhau, chủ yếu chỉ gặp nhau trên giường trong nhà nghỉ. Vui vẻ xong lại ai về nhà nấy chẳng chút liên quan.
Hôm đó tôi và nhân tình dành hẳn một ngày cuối tuần bên nhau trong khách sạn. Cũng bởi cả tháng vừa rồi cô ta bận việc gia đình phải về quê, chúng tôi không gặp nhau được. Đang say nhân tình, nhìn vợ chẳng khác gì cơm nguội chẳng còn chút hứng thú. Vợ thì suốt ngày ôm chặt lấy con, đâu mặn mà quan tâm chuyện ái ân với chồng. Cả tháng không động vào vợ song cô ấy vẫn chẳng chút giận hờn, oán trách.
Ngày hôm đó sau khi rời khỏi khách sạn thì tôi đã mệt lả vì kiệt sức do bị cô nhân tình nóng bỏng vắt sạch. Về đến nhà, tưởng tượng sắp có cơm nóng canh ngọt chờ sẵn mà mừng thầm. Ai ngờ bước vào phòng khách lại là một cảnh tượng khiến tôi chết đứng. Ngay giữa nhà vợ tôi đặt một chiếc bàn, trên đó có 1 cái bát ăn cơm đang cắm mấy que hương cháy nghi ngút khói. Đó không phải điều quan trọng nhất. Thứ khiến tôi thấy sợ hãi hơn cả đó là phía sau vợ tôi đặt chình ình tấm ảnh cưới của hai vợ chồng tôi!
Trong lúc tôi còn đang kinh hãi thì vợ đột nhiên xuất hiện với nụ cười tươi tắn trên môi:
- Tôi đang làm lễ truy điệu cho tình yêu của chúng ta đấy. Anh thắp hương cho tình yêu của chúng ta đi để tiễn đưa nó về nơi an nghỉ… Ơ anh làm bộ mặt kiểu gì thế? Tình yêu giữa tôi và anh đã chết rồi thì chẳng chôn cất còn để làm gì?
Nó đã chết từ lúc anh lên giường với người phụ nữ khác rồi còn đâu. Nào nhanh nhanh tiễn biệt nó đi rồi ký vào đơn ly hôn tôi đã soạn sẵn rồi. Tôi chờ anh cả ngày nay đấy. Tôi sụp xuống xin vợ tha thứ nhưng cô ấy kiên quyết không chịu. Vợ bảo không bao giờ chấp nhận được bất kỳ sự phản bội nào trong hôn nhân. Bởi tha thứ thì dễ nhưng quên đi mới là khó khăn. Ngoài ra khi niềm tin đã mất thì chẳng bao giờ lấy lại được, có sống tiếp với nhau cũng không được hạnh phúc. Nếu trách thì hãy trách tôi không biết trân trọng, nâng niu hạnh phúc gia đình.
Hôm đó tôi kiên quyết không ký đơn, vợ nói sẽ đơn phương ly hôn rồi bỏ đi. Hóa ra cô ấy đã dọn đồ và đưa con sang bên ngoại gửi rồi.
Hiện tại vợ tôi và con vẫn đang ở bên nhà mẹ đẻ, tôi xin lỗi thế nào cũng không được. Nhờ bố mẹ vợ tác động thì ông bà bảo hạnh phúc riêng của chúng tôi, vợ tôi sẽ tự định đoạt. Tôi hối hận quá, nếu biết thế này tôi không đời nào qua lại với cô nàng đồng nghiệp kia.
Phụ nữ khôn ngoan nên chọn chồng dựa vào 5 tính cách này
Một người đàn ông giàu có không đồng nghĩa với việc họ là người chồng tuyệt vời, và càng không đồng nghĩa với việc bạn sẽ hạnh phúc.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.