Mẹ vợ ốm tôi cấm vợ về chăm, đêm nghe tiếng ngáy lạ trên giường cô ấy mà ân hận
- Bây giờ anh trai em tận trong miền Nam, làm sao về được? Đường xá xa xôi, chưa nói bây giờ tình hình dịch bệnh, chị dâu lại mới sinh…
- Tôi không biết, tôi chỉ biết phụ nữ đi lấy chồng rồi thì chú tâm chăm lo gia đình, anh cô là con trai, phải biết sắp xếp trách nhiệm của anh ta. Sao anh ta không dọn về gần nhà mà ở?
- Thì anh em cũng đang định sang năm về đây…
- Tóm lại không đi đâu hết nhé. Cô mà đi là tôi gửi con về quê cho bà nội nuôi đấy, cấm được đón lên nữa.
Đó là cuộc đối thoại của vợ chồng tôi khi vợ đòi đưa con nhỏ về chăm mẹ đẻ bị ốm. Bà cũng chỉ ốm bình thường, chẳng đến nỗi liệt giường, đâu cần phải bỏ chồng bỏ nhà về chăm?
Vợ chồng tôi cưới nhau được 3 năm, đang thuê nhà làm việc trong trung tâm thành phố. Mẹ vợ thì ở ngoại ô, cách chỗ chúng tôi hơn chục cây số, còn bố mẹ tôi dưới quê tỉnh lẻ. Con trai tôi vừa tròn 1 tuổi nên vợ mới đòi đưa theo về chăm mẹ ốm. Nhưng vừa nghe tôi bảo gửi về quê cho bà nội nuôi dài hạn là lại sợ xanh mặt, không dám ý kiến gì nữa.
Càng nghĩ mà càng bực. Bố vợ mất rồi nhưng mẹ vợ còn con trai đàng hoàng, thế mà giờ trách nhiệm đổ hết lên đầu chúng tôi. Tôi chỉ là con rể, vợ tôi là con gái đi lấy chồng, thế mà vẫn phải nặng gánh.
Vợ tôi không đòi đi chăm mẹ nữa nhưng lại giận dỗi bế con sang phòng khác của riêng. Tôi cũng mặc kệ. Chỉ cần cô ấy vẫn ở nhà cơm nước dọn dẹp là được.
Đã qua ba ngày rồi từ khi vợ tách sang phòng khác ngủ, tối qua gần 12h đêm tôi khó ngủ dậy uống nước, đi qua phòng vợ ngủ thấy cửa không khóa trong. Tôi nhẹ nhàng đẩy vào nhìn con thì giật mình nghe được tiếng ngáy ngủ lạ lẫm vang lên trên giường ngủ của vợ.
Vợ tôi không ngáy ngủ bao giờ, con tôi còn nhỏ lại càng không. Tiếng ngáy to và rõ khiến tôi khó hiểu vô cùng. Tôi đang định lay vợ dậy bảo cô ấy kiểm tra xem đó là tiếng gì thì vừa hay vợ tỉnh. Cô ấy lập tức với tay lấy chiếc điện thoại bên cạnh gối đầu lên xem như một phản xạ. Sau đó như thể xác nhận được chuyện gì yên tâm rồi, lại đặt điện thoại xuống định ngủ tiếp.
Vợ giật mình khi phát hiện ra tôi đứng ngoài cửa. Lúc này tôi mới phát hiện ra tiếng ngáy đó phát ra từ chính điện thoại của vợ. Bước vào cầm lên xem, tôi sững sờ thấy màn hình đang hiển thị cuộc gọi qua facebook với mẹ vợ!
- Người già ốm đau khó lường, tôi làm vậy để kịp thời phát hiện ra chuyện gì, còn gọi điện nhờ bác hàng xóm sang giúp, chứ tôi cũng chẳng thể chạy về ngay lập tức với mẹ được.
Nghe cách xưng hô là biết vợ vẫn đang giận tôi. Hóa ra cô ấy không yên tâm đêm hôm mẹ ở nhà một mình nên đã tải Facebook cho điện thoại của bà. Trước khi bà đi ngủ, cô ấy sẽ kết nối cuộc gọi qua Facebook rồi để đó cả đêm theo dõi. Nửa đêm có chuyện gì, mẹ vợ kịp thời báo cho con gái được ngay lập tức. Tiếng ngáy ngủ là tiếng của mẹ vợ.
Về phòng 1 mình mà tôi không ngủ nổi. Nghĩ đến hành động của vợ mà xót xa hối hận quá. Ngẫm lại tôi thấy mình thật ích kỷ, vô tâm. Ai cũng lo cho cha mẹ đẻ cả, nhỡ sau này vì lý do gì đó tôi không về chăm bố mẹ được, em rể cũng cấm em gái tôi về thì sao? Nhỡ đêm hôm bố mẹ 1 mình không ai bên cạnh thì sao?
Sáng hôm sau, tôi xin lỗi vợ và đích thân đưa mẹ con cô ấy về với bà ngoại. Ngày đi làm, nếu tối về sớm tôi cũng sẽ về chơi với bà và vợ con. Lúc nào bà khỏe hẳn thì tôi mới đón vợ về.
Nghi ngờ chồng có quỹ đen để ngoại tình, tôi bòn rút tạo tiền riêng, đến ngày anh mất phát...
Một tuần sau khi đưa tang chồng, tôi bắt đầu dọn dẹp đồ đạc của chồng. Tôi bất ngờ tìm thấy một phong bì có hai chữ “Gửi vợ” bên ngoài. Tay tôi run run mở phong bì ra thì thấy rất nhiều tờ tiền cùng một lá thư từ chồng.
Đi xét nghiệm để cứu mẹ, các con trai bàng hoàng phát hiện mình không phải con ruột và bí...
Tôi là anh cả, chỉ muốn hỏi mẹ về sự thật mà có lẽ mẹ đã giấu giếm từ lâu. Mẹ tôi trông bất ngờ lắm, có lẽ bà không nghĩ sẽ có lúc phải nói với chúng tôi về điều này.
Một hành động "kỳ lạ" này của vợ bầu, 9 tháng 10 ngày, tôi bủn rủn tay chân không dám...
Em ngẩn người, chuyện chồng ốm nghén thay vợ thì em có nghe qua, nhưng cái này thì em hoàn toàn không biết. Đúng là cứ tối đến là em rất hay bò qua người chồng.
Vợ qua đời, khi nói chuyện điện thoại với con gái, tôi đau đớn tột cùng
Không thể về chịu tang vợ, tôi đau đớn vô cùng, chỉ mong mình có thể đi thay cô ấy, để vợ được ở lại chăm con. Hôm qua, sau khi làm 3 ngày cho vợ xong, tôi có gọi điện và nói chuyện động viên con.