Mẹ chồng vui vẻ cho 20 cây vàng trong ngày cưới nhưng khi làm lễ xong lại kéo con dâu vào phòng đòi lại với lý do 'khó đỡ'
Tôi và anh làm cùng công ty. Anh làm phòng kinh doanh, còn tôi làm bên truyền thông. Cả hai hợp tính hợp nết, quen nhau được hơn 3 năm. Ngày về ra mắt gia đình anh để hai bên tính chuyện trăm năm, tôi cảm thấy mẹ chồng là người khá phóng khoáng. Bà hứa với gia đình tôi sau này không ép tôi phải làm dâu mà sẽ cho vợ chồng tôi ra sống riêng.
Nghe vậy, tôi vui như mở cờ trong bụng và càng có ấn tượng tốt hơn về mẹ chồng tương lai của mình. Tôi nghĩ sau này chẳng có chuyện mẹ chồng nàng dâu éo le như mọi người thường nghĩ. Mà thay vào đó tôi sẽ được mẹ chồng yêu thương, tôn trọng.
Trong buổi gặp mặt gia đình, chúng tôi nói không thích rườm rà nên muốn tổ chức đám cưới nhỏ, mời vài người bạn thân thích và gia đình đôi bên. Nghe thế, mẹ anh liền đổi sắc mặt. Bà nói nhà chỉ có mình anh là con trai nên không thể làm đơn giản. Phải làm thật lớn mời hết những người dưới quê để cho nở mày nở mặt với bà con hàng xóm.
Tôi cảm thấy những lời mẹ chồng nói cũng có lý nên không dám cãi. Vậy là đám cưới của chúng tôi diễn ra với hơn 50 mâm cỗ. Bạn bè, họ hàng bên nhà chồng tôi đã chiếm hơn một nửa. Bên tôi vỏn vẹn vài bàn chỉ là người thân thích.
Khi làm lễ, mẹ chồng đặt hết số vòng vàng lên bàn và dõng dạc tuyên bố cho tôi 20 cây vàng để làm ăn. Nhìn số vàng bà bày ra trước mặt, tôi vô cùng bất ngờ. Bố mẹ tôi cũng mừng vì con gái được gả cho gia đình giàu có, có mẹ chồng tử tế. Nhưng nào ngờ số vàng đeo trên cổ tôi chưa kịp nóng đã bị mẹ chồng kéo vào trong phòng và lột sạch sẽ.
Sau khi làm lễ xong, mẹ chồng kéo tôi vào phòng và nói:
- Con cho mẹ xin lại số vàng mới cho nha.
Tôi bàng hoàng, cảm thấy vô cùng khó hiểu nên hỏi ngược lại:
- Không phải số vàng này là mẹ cho vợ chồng con sao?
Mẹ chồng tôi bỗng thay đổi sắc mặt:
- Thật ra số vàng này mẹ mượn người ta, chứ không phải của mẹ. Mẹ bảo với người ta là làm đám cưới xong thì sẽ mang trả lại ngay.
Những lời mẹ chồng nói khiến tôi á khẩu không còn biết nói gì. Suốt buổi đám cưới hôm đó, đầu óc tôi vô cùng mơ hồ, miệng cười nhưng trong lòng lại chua xót. Hóa ra mẹ chồng chỉ là người thích khoe khoang. Bà luôn tỏ ra bản thân tốt, hoàn hảo trong mắt người khác nhưng sau lưng lại không phải vậy.
Sau khi mọi chuyện xong xuôi, tôi tự an ủi bản thân rằng những thứ đó không là của mình, có nhận cũng không thể yên lòng được. Không lâu sau đó, mẹ chồng lại tuyên bố với vợ chồng tôi rằng không có chuyện ở riêng, tôi phải làm dâu phụng dưỡng cha mẹ chồng chứ không được đi đâu hết. Bà còn ra lệnh cho tôi phải bỏ công việc vì bổn phận của người vợ là nội trợ, bếp núc, chăm sóc gia đình. Tôi không ngờ mẹ chồng tôi lại ẩn giấu bộ mặt xấu xa thế này đằng sau lớp vỏ ngoài tốt đẹp đó.
Bao ấn tượng tốt của tôi về bà bỗng dưng mất sạch. Sau khi biết bí mật của mẹ chồng, không biết sau này tôi phải đối mặt với bà như thế nào đây.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.