Mẹ anh đưa 4 tỷ, tôi hớn hở chia tay luôn để rồi phải tái mặt khi mở phong bì
Tôi và Hưng yêu nhau đến nay được 7 tháng, tình cảm rất tốt, anh yêu thương chiều chuộng tôi lắm. Xét về hoàn cảnh gia đình, nhà Hưng hơn nhà tôi khá nhiều. Nhưng tôi xinh đẹp lại có học thức đàng hoàng, tuy lương không cao song phụ nữ như vậy là đủ rồi cần gì nhiều. Nghe lời, xinh đẹp và biết chiều chồng, đó mới là những điều quan trọng nhất để giữ trái tim đàn ông.
Hưng đã đưa tôi về ra mắt khi hai đứa yêu nhau được 4 tháng. Nhìn thái độ của mẹ Hưng thì biết bà không ưng ý tôi vì gia cảnh khác biệt. Song tôi mặc kệ. Chỉ cần chiếm được trái tim Hưng, khiến anh phải chết mê chết mệt không rời bỏ được thì tôi sẽ là người thắng cuộc. Lúc ấy mẹ Hưng có khi phải xuống nước lấy lòng tôi ấy chứ, nếu không bà sẽ mất cả con trai do bị tôi cướp đi.
Cách đây mấy hôm, mẹ Hưng đột nhiên gọi điện hẹn gặp tôi ở quán cà phê. Được Hưng yêu chiều, tôi rất tự tin đến gặp. Nếu bác ấy kiên quyết ngăn cấm thì càng đóng vai ác. Tôi hi vọng bác ấy không dại dột tới mức đó.
Ai mà ngờ được mẹ Hưng hỏi han trò chuyện rất nhẹ nhàng, sau đó bác ấy thở dài nói thế này:
- Bác không ghét bỏ gì cháu, chỉ mong cho con trai được hạnh phúc thôi. Nhưng bác trai lại rất nặng nề tư tưởng cũ, muốn nhà con dâu phải tương xứng…
Nói rồi mẹ Hưng đẩy đến trước mặt tôi một chiếc phong bì dày cộm:
- Trong chiếc phong bì này có 4 tỷ đồng, bác và bác trai đền bù cho cháu thời gian qua đã ở bên cạnh quan tâm và yêu thương con trai bác. Đồng thời hy vọng có thể xoa dịu tổn thương trong lòng cháu. Yêu cầu duy nhất của bác chỉ là cháu chủ động chia tay thằng Hưng để nó hết hy vọng…
Mẹ Hưng mở hé miệng chiếc phong bì, tôi nhìn rõ bên trong là một xấp đô la Mỹ dày bịch, bảo sao trị giá cả 4 tỷ đồng. Thực sự là một con số khổng lồ với tôi và gia đình. Một đứa mức lương 10 triệu như tôi thì tích góp cả đời cũng không thể dành dụm được một phần số tiền đó.
Bỗng dưng có khoản tiền khủng rơi xuống đầu, tôi vừa khó tin mà cũng vui sướng đến phát điên. Với nhan sắc và sự khéo léo của mình, tôi thừa sức tìm được đối tượng ngang bằng với Hưng. Tình yêu dành cho Hưng cũng chẳng sâu nặng tới mức tôi không thể từ bỏ. Cầm 4 tỷ và tìm một người đàn ông khác thực sự là cuộc trao đổi quá hời.
Tôi sẽ mua một căn nhà sang xịn, trở thành người phụ nữ vừa đẹp vừa giàu. Sau này kết hôn thì cũng không phải nhún nhường trước chồng. Nghĩ về viễn cảnh tương lai tươi sáng mà tôi chỉ muốn bật cười thật to. Nhưng trước mặt mẹ Hưng vẫn đành ra vẻ buồn bã đau khổ:
- Bác đã nói vậy, cháu thật sự chẳng còn cách nào… Có lẽ duyên phận của cháu với anh ấy đến đây là hết rồi… Cháu sẽ làm đúng như giao hẹn, bác cứ yên tâm.
Tôi giả vờ lau mắt dẫu chẳng có giọt nước mắt nào rơi ra, sau đó cầm chiếc phong bì rồi quay người chạy khỏi quán cà phê, chỉ sợ bác ấy đổi ý. Suốt chặng đường về nhà, ngồi trên taxi tôi ôm chặt túi xách chỉ sợ bị cướp vì trong túi lúc ấy là số tài sản cực lớn.
Về đến nhà, khóa trái cửa, tôi hồi hộp bỏ chiếc phong bì ra xem. Để rồi phải suýt ngất khi phát hiện xấp tiền bên trong chỉ có 2 tờ tiền 100 USD ở 2 mặt, còn ở giữa đều là giấy trắng. Tôi trợn trừng khiếp sợ, điên cuồng gọi điện lại cho mẹ Hưng thì chỉ nhận được một tiếng cười lạnh:
- Hạng như cô chỉ xứng đáng từng ấy tiền thôi, 2 tờ 100 USD cũng là quá đắt rồi. Cầm lấy và biến khỏi cuộc đời con trai tôi đi. Đừng hi vọng nó sẽ tha thứ vì nó nghe được toàn bộ cuộc đối thoại giữa tôi với cô rồi!
Tôi sụp xuống, không còn chút sức lực nào nữa. Tôi đã bị mẹ Hưng chơi cho một vố đau điếng. Biết trách ai bây giờ? Cũng do tôi quá bất cẩn không kiểm tra kỹ tiền. Đúng là gừng càng già càng cay. Tôi mong chiến thắng bà ấy đúng là mơ mộng hão huyền…
Lấy vợ sau vài tiếp xúc, đêm tân hôn, chú rể vỡ òa khi nghe vợ bập bẹ nói vẻn...
Trong khoảng thời gian này, tôi mới biết Ly không bị câm bẩm sinh. Cô ấy từng là nạn nhân của bạo hành gia đình, khi lên 6, Ly bắt đầu ít nói rồi dần dần chẳng nói chuyện với ai nữa. Biết sự thật này, tôi càng trân trọng Ly hơn.
Biếu mẹ đẻ 500 nghìn tiền vé xe, tôi bị chồng mắng và tấm bi kịch của cuộc hôn nhân...
Sáng nay tôi đã ra tòa để xin đơn. Cầm lá đơn này, tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Thế nhưng chắc chắn, tôi sẽ ký lá đơn này và xem thái độ của chồng thế nào rồi mới quyết định.
Đến thăm bạn thân vừa sinh em bé, tôi bất ngờ khi thấy bóng người nép sau bức tường
Tôi hỏi cha đứa trẻ, cô ấy chỉ bảo là một đồng nghiệp ở công ty. Kể từ khi bạn có thai, tôi luôn lui tới chăm sóc. Thậm chí ngày cô ấy đẻ, cũng là tôi trực cả ngày cả đêm ở bệnh viện.
Chồng giận vì mất đôi giày cũ, vợ gặng hỏ rồi ngỡ ngàng khi biết sự thật giấu kín bấy...
Đến lúc này, tôi mới đồng cảm với chồng. Không ngờ anh lại có tâm sự như vậy. Bây giờ tôi rất muốn bù đắp cho chồng, nếu tôi mua một đôi giày y hệt như vậy, liệu tâm trạng anh sẽ khá hơn chứ?