Mặc váy cưới bước qua cổng nhà chồng, tôi bất ngờ khi thấy đứa trẻ lạ lao tới ôm chặt chân gọi
Vì nhà anh nghèo hơn nhà tôi, bố mẹ tôi lo lắng con gái phải sống khổ. Nhưng tôi vẫn nhất quyết lấy anh nên bố mẹ cũng đành chịu.
Tôi hạnh phúc trong ngày tổ chức đám cưới, chuẩn bị đón chào một cuộc sống mới cùng người đàn ông mình yêu. Tôi mặc váy cưới xinh đẹp bước qua cổng nhà chồng. Lúc đó tôi đang mơ mộng về những ngày tươi đẹp sắp tới. Bỗng dưng có một đứa trẻ mặc đồ nghiêm chỉnh chạy tới ôm lấy chân tôi. Điều khiến tôi hoảng hốt hơn nữa là đứa trẻ này liên tục gọi tôi là “Mẹ ơi”.
Tôi bất ngờ bối rối, liền kéo tay đứa trẻ ra, tôi nói rằng mình không phải là mẹ của nó. Vừa nghe tôi nói thế, đứa bé khóc òa lên. Tôi rối rắm không biết phải làm sao thì chồng tôi đi đến bế đứa bé lên. Chồng tôi yêu chiều nhìn đứa nhỏ, bảo nó phải ngoan ngoãn đừng quấy phá nữa.
Nghe chồng tôi nói, đứa nhỏ im liền, rồi chạy vào nhà, gọi em trai của chồng tôi là chú. Tôi muốn hỏi chồng đứa trẻ đó là ai nhưng vì còn phải tiếp khách nên tôi định sẽ nói chuyện với anh sau.
Bố mẹ tôi cũng tò mò đứa trẻ là ai. Đến khi nghe câu trả lời từ chồng, tôi choáng váng đầu óc. Anh nói cách đây 3 tuần, anh mới biết mình có một đứa con trai. Mẹ của đứa trẻ là người phụ nữ anh từng qua lại chớp nhoáng khi đi công tác xa nhà. Cô ấy nuôi con bấy lâu nay, sau khi lập gia đình thì chồng không chấp nhận được đứa trẻ. Cô ấy đành đem con đến cho cha ruột nuôi.
Mẹ tôi nghe chồng tôi nói thế thì tức giận lắm, bà không thể chấp nhận chuyện con gái mình phải làm mẹ kế. Bà còn dùng những lời lẽ khó nghe nói với chồng tôi. Mẹ tôi nói con rể đã nghèo thì đành, đằng này còn có con riêng thì bà không chịu được. Mẹ bắt tôi phải dọn về nhà ngay, không gả nữa.
Sau khi tôi bị gia đình kéo về thì chồng tôi cũng không liên lạc. Tôi sợ không giữ được cuộc hôn nhân này nên gọi cho anh. Kết quả là anh cũng chẳng muốn tiếp tục, nói là để tôi tự do. Nhưng anh nói nếu tôi muốn làm vợ anh thì phải yêu thương đứa nhỏ, đừng để bố mẹ tôi kiểm soát nữa.
Tôi rối qua, một bên là bố mẹ đẻ, một bên là người mình thương, tôi phải làm sao đây? Huống hồ, tôi không đủ tự tin để làm mẹ kế, càng bất ngờ vì chuyện có con riêng của chồng.
Đến cổng trường đón con tan học, tôi rụng rời chân tay thấy con gái 6 tuổi cười nói ngồi...
Tôi biết có nhiều hôm anh lặng lẽ đứng dưới lầu nhìn lên phòng của mẹ con tôi. Tôi biết rất nhiều ngày anh âm thầm đi theo sau mẹ con tôi mỗi khi ra ngoài. Tôi cũng biết anh đã hối hận rất nhiều. Nhưng tôi như con chim sợ cành cong, một lòng ngã đau mà chẳng thể quên.
Bị nhà trai mỉa mai "vừa già vừa xấu", tôi điềm tĩnh rút điện thoại gọi một cuộc khiến cả...
Tôi sững người không thể ngờ. Hóa ra họ thay đổi thái độ với tôi là vì bề ngoài và tuổi tác cảu tôi. Nhưng tôi dù lớn tuổi nhưng vẫn rất biết cách chăm sóc ngoại hình. Không tự khoe khoang nhưng tôi cũng chẳng tới mức xấu xí như họ nói. Họ còn nói tôi có ý đồ với người yêu?
Nghe hàng xóm báo có bóng đàn ông ngồi trước cửa mỗi đêm, tôi hoảng sợ lắp camera liền khóc...
Nhưng hạnh phúc chẳng mỉm cười với tôi lâu. 3 năm lấy nhau, tôi không thể mang thai. Gia đình chồng gay gắt oán trách tôi, còn trách cả chồng tôi. Dù sao Quý cũng là con trai một, bố mẹ anh đương nhiên mong ngày có cháu.
Đến nhà bạn trai chơi không báo trước, tôi sững người khi nghe giọng phụ nữ phát ra từ phòng...
Tôi mở cửa phòng ngủ thì thấy người phụ nữ kia chính là vợ cũ của bạn trai. Chị ấy đang nằm trên giường cùng với bạn trai của tôi và con trai của hai người. Họ ôm lấy nhau ngủ như một gia đình thực thụ. Tôi vừa nhìn qua đã thấy lòng dạ nát tan, đau xót vô cùng.