'Ma ghen tuông' nhập
Một ngày, ai cũng bảo thím tôi bị “ma nhập”, vì sắc thái của thím khác hẳn bình thường, đặc biệt luôn nhắc chuyện xảy ra cách đây cả nửa thế kỷ của chú tôi.
Thím ghen tuông với những “người xưa” của chú, thậm chí đọc vanh vách những bức thư tình mà chú từng gửi cho người này, người nọ. Ai cũng ngỡ ngàng, nhất là chú. Chuyện xưa như trái đất, tại sao mấy mươi năm nay không nhắc, mà bây giờ lại bươi móc một cách chi tiết trước mặt con cháu.
Không biết có phải vì do vừa nhổ cái răng khôn, đau quá ảnh hưởng thần kinh, hay chú làm điều gì chạm vào quá khứ đau buồn, mà thím không còn kiểm soát được mình?
Chú tâm sự với mẹ tôi rằng, chuyện không hay của chú ngày xưa, có vẻ như vợ chú không những không quên, mà còn chôn chặt trong lòng, điều đó làm vợ chú ngột ngạt, khó ở, mà chú cũng khổ tâm. Chú nhờ mẹ tôi an ủi thím.
Khi mẹ tôi vừa mở lời, thím đã mắc cỡ nói ngay: “Tôi biết rồi. Đàn ông mấy ai không trăng hoa, chuyện xưa rích nhắc lại làm chi cho bọn trẻ nó cười”. Rồi thím công nhận hổm rày chẳng hiểu sao cứ nhớ chuyện cũ, ấm ức nó tự ào ra, thím kiềm không được. Thím thề từ nay không nhắc mấy thứ đó nữa.
Mẹ tôi liền tìm chú báo tin: “Chị ấy bị ảnh hưởng cái răng đau, chứ một người luôn hiểu chuyện như chị, có bao giờ thô lỗ”. Chú tỏ vẻ yên tâm và hy vọng “bệnh ghen” của thím sẽ không tái phát.
Quả thật, xưa giờ thím không “bắt lỗi” thời trai trẻ của chú, vì “ổng đào hoa lắm, nhưng được cái vợ con luôn là số một”. Vả lại, chú đã chọn cưới thím và sống đời đàng hoàng bên thím đấy thôi.
Chú thím tôi đang sống cùng vợ chồng con trai cả. Đông con, nhưng các con đã lập gia đình, sống xa ba mẹ, thỉnh thoảng cả nhà tụ họp, chú hay gọi các con lại “nói nhỏ” chuyện nhớ quan tâm đến mẹ nhiều hơn.
Sáng sớm, chú đã dậy quét sạch sân ngõ, những hôm trời mưa phải quét cả giờ đồng hồ, vì lá cây rơi rụng, bám chặt xuống đất, rất khó quét. Biết vợ thích uống trà, nên bình trà trong nhà lúc nào cũng nóng hổi; chú đảm nhận luôn việc mắc màn trước khi đi ngủ cho thím, yêu chiều thím đến mức làm bọn trẻ trong nhà hiềm tỵ.
Mỗi khi có ai đó nói về thím, chú bảo: “Tôi dọc ngang một đời, đến già vẫn được vợ chăm sóc, nên suốt đời này tôi ơn bả. Ơn mà chẳng biết trả bằng gì khi sức khỏe không còn, thời gian cũng cạn dần, có chăng chỉ là những lời hủ hỉ...”.
Ai cũng đọc được ý nghĩ của chú là phải bù đắp cho thím. Thật ra thì sức khỏe chú vẫn chưa đến nỗi tệ, cơ hội chuộc lỗi trước thím vẫn còn. Sau thời kỳ thím bị "ma ghen tuông nhập", chú quan tâm tới những biểu hiện buồn vui của thím hơn nữa. Thím tôi cũng đáp trả chú bằng sự quan tâm, lo lắng. Thím hiểu rằng, giờ này chỉ có nhau mà nương tựa tuổi già. Còn hành nhau chi nữa!
Bị gia đình bạn trai chê "trèo cao’, tôi bình thản lấy điện thoại gọi ngay siêu xe của mình...
“Ôi con trai anh chị cũng trẻ trung đẹp trai, còn làm công ty nước ngoài, sao lại chọn một đứa vừa già vừa xấu thế kia? Tôi thấy anh chị nên xem lại đi, hay con bé này có ý đồ gì?”.
Nghi ngờ chồng ngoại tình, tôi bỗng bật khóc nức nở khi nhìn thấy thứ này lúc nửa đêm
Giờ thì không cần mở tôi cũng biết trong đó là gì, còn gì khác ngoài tờ đơn ly hôn anh ký sẵn. Thời gian qua đã chứng minh suy nghĩ của tôi là sự thật, tôi rơi nước mắt chấp nhận buông xuôi hy vọng cuối cùng.
Thấy cô giúp việc vào phòng bố chồng lúc nửa đêm, tôi bất ngờ khi biết sự thật
Sau đó cô giúp việc đi ra ngoài nói chuyện với tôi. Tôi không hề có ý định trách cô ấy, còn nghĩ nếu bố chồng tìm được người ưng ý, có thể chăm sóc cho ông thì vợ chồng tôi lại càng mừng. Nhưng những gì cô ấy nói sau đó khiến tôi xót xa:
Bất ngờ về nhà chồng, nghe thấy tiếng cười khúc khích trong sân, tôi chết sững nhìn thấy món đồ...
Tôi đi đến phòng khách thì phát hiện chồng tôi đang ngồi cạnh một người phụ nữ trẻ hơn tôi vài tuổi. Chồng tôi ôm vai cô ta, còn mẹ chồng tôi đang bế đứa trẻ. Nhìn họ như một gia đình thật sự, vậy tôi là ai đây?