Đi mưa về ướt sũng, tôi năn nỉ cởi áo ra khỏi ốm, để rồi hoảng hồn, lặng người khi thấy lớp áo mỏng làm lộ ra dấu vết đáng sợ
Từ nhỏ, tôi thương chị gái hiền lành, ngoan ngoãn. Chị chưa từng yêu đương ai, anh rể tôi là người đàn ông đầu tiên của chị, cũng là người bố mẹ tôi tìm cho chị.
Từ ngày lấy anh rể, chị tôi không phải làm dâu, hai người có nhà riêng. Anh rể có công ty riêng, chị giúp đỡ anh tính toán số sách, cũng có tiếng làm bà chủ. Bố mẹ tôi hay nói chị tôi có phước, lấy chồng giàu sung sướng tấm thân. Tôi cũng thấy mừng cho chị, từ nhỏ tôi cứ sợ chị hiền quá sau này sẽ bị chồng ức hiếp.
Tuần vừa rồi, con gái tôi bệnh phải nằm viện vài ngày rồi về nhà. Chị tôi nghe thế thì nói sẽ sang nhà tôi ở lại vài hôm để giúp tôi chăm sóc con. Tôi sợ phiền đến cuộc sống của anh chị nên từ chối, nhưng chị vẫn một mực đòi sang. Tối đó chồng tôi đi công tác, trời mưa to như trút nước.
Mở cửa cho chị gái, tôi hoảng hốt thấy áo của chị gái ướt sũng. Chị nói chạy xe đến gần tới nhà tôi thì mắc mưa, chị lười mặc áo mưa nên bị ướt. Tôi trách chị không cẩn thận, nếu bệnh cảm thì sao, anh rể sẽ trách tôi mất. Chị cúi đầu không nói gì.
Tôi nhìn chị mặc áo khoác đã ướt thì liền nói chị mau cởi ra, phòng cảm cúm. Nhưng chị chần chừ hỏi tôi nhà vệ sinh ở đâu. Tôi vẫn một mực nói chị cởi ra đi rồi muốn làm gì thì làm, đồ ướt bám vào người thì không tốt. Tôi định tự tay cởi cho chị nhưng khi tôi vừa chạm vào thì chị co người lại, rên lên một tiếng. Tôi ngỡ ngàng, một mực nói chị phải cởi áo khoác ra ngay.
Chị tôi từ từ cởi áo khoác ra, chị cởi tới đâu thì tôi lặng người nhìn theo tới đó. Vì sau lớp áo khoác chị mặc chính là cơ thể đầy vết roi hằn. Chị tôi bị chồng bạo hành bằng roi vì ghen tuông. Chị kể anh rể ban đầu rất thương chị, nhưng từ khi chị giúp chồng làm sổ sách cho công ty, nhiều lần gặp khách hàng, nhân viên thì anh nổi cơn ghen tuông. Dù chị có giải thích thế nào anh cũng không chịu nghe, thẳng tay dùng roi đánh chị.
Tôi nghe chị kể mà rợn người, đau lòng vô cùng. Giờ là thời nào rồi mà chị còn chịu đựng cảnh chồng đánh thế này? Tôi nói sẽ báo cho bố mẹ biết, không thể để chị chịu khổ thế này. Nhưng chị ngăn tôi lại, chị kể bố tôi làm ăn thua lỗ, giấu vợ con mượn món nợ lớn. Chị khó khăn lắm mới xin được chồng trả nợ giúp bố. Nợ vẫn còn một ít, chị không muốn bố mẹ già rồi còn khổ vì tiền bạc.
Tôi nghẹn lời không nói được gì nữa. Tôi thương chị gái quá nhưng tôi cũng chẳng có nhiều tiền để trả anh rể số tiền anh cho bố tôi mượn. Giờ tôi phải làm sao để chị gái đỡ khổ đây?
Ngày tái hôn, con gái không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt quyết định hủy...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách
Cả ngày chỉ ăn một bữa cơm nhưng gạo vẫn hết nhanh, vợ trẻ lén lắp camera rồi giật mình...
Vì khó chịu với sự tranh thủ của mẹ chồng nên em quyết định thay chìa khóa và nói không cần mẹ sang phụ giúp nữa. Lúc đầu bà khó chịu lắm, còn bóng gió nói em ky bo với người nhà, nhưng chuyện em đã quyết, dù nói thế nào thì em vẫn không thay đổi.
Kết quả xét nghiệm ADN là con mình nhưng giống hàng xóm như đúc, sự thật phía sau khiến chồng...
Hóa ra cái hôm cha tôi đến nhà tôi thăm cháu thì đã thấy tờ giấy xét nghiệm quan hệ giữa tôi và con trai. Cũng không hiểu ông nghi ngờ từ lúc nào mà ngay sau đó đã đi xét nghiệm xem tôi và ông có cùng huyết thống không.
Đi thăm bạn thân vừa sinh em bé, tôi bối rối khi thấy bóng lưng người nép sau bức tường...
Cách đây 10 tháng, bạn tôi nói ra ở riêng cho thoải mái. Tầm vài tháng sau thì cô ấy thông báo có bầu. Tôi hỏi cha đứa trẻ, cô ấy chỉ bảo là một đồng nghiệp ở công ty. Kể từ khi bạn có thai, tôi luôn lui tới chăm sóc. Thậm chí ngày cô ấy đẻ, cũng là tôi trực cả ngày cả đêm ở bệnh viện.