Hôn nhân với phụ nữ: Người ở ngoài muốn bước vào, người ở trong muốn thoát ra
Với ai thì hôn nhân cũng như một chặng đường vẫn là nên đi qua, để có một gia đình, để nếm trải cuộc sống vợ chồng. Khi phụ nữ lấy chồng, cũng không khác gì khi bạn đi học rồi sau đó đi làm. Lúc đi học thì ước được đi làm, để tự kiếm tiền, không phụ thuộc cha mẹ, chịu quản giáo của thầy cô. Đến khi đi làm rồi, tự gánh tránh nhiệm, cực khổ thì lại ước phải chi quay về thời đi học. Hôn nhân cũng như thế, người ở ngoài thì muốn vào, còn người ở trong thì lại muốn thoát ra.
Người chưa kết hôn thì cứ thấy bạn bè ai cũng yên bề gia thất lại thấy nôn nao, nhất là khi gần đến tuổi băm. Hoặc giả nếu đã có người yêu thì lại chộn rộn muốn về một nhà cùng nhau, nghĩ rằng chỉ cần yêu nhau nhiều thì hôn nhân sẽ là một thiên đường có nhau. Nhưng đến khi thật sự bước vào hôn nhân thì mới vỡ lẽ, rằng cuộc sống độc thân có khi lại hạnh phúc hơn nhiều.
Thật ra, có những cuộc hôn nhân có thể gọi là hạnh phúc, hoặc miễn cưỡng là hạnh phúc trong mắt người khác khi họ đã phải đánh đổi rất nhiều. Có quá nhiều ông chồng cho rằng còn có thể ở với vợ, đó đã là hạnh phúc. Lại có quá nhiều người vợ chịu đựng cái gọi là “còn có thể sống cùng” đó, để nhịn nhường, để chấp nhận một cuộc hôn nhân với những bữa cơm lạnh tanh cùng người chồng lạnh nhạt.
Phụ nữ lấy chồng đều nghĩ sẽ được chồng yêu thương. Bởi vì tin tưởng nên họ mới đánh đổi tự do để ràng buộc với trách nhiệm làm vợ làm mẹ. Bởi vì nghĩ nếu cho đi nhiều, hy sinh nhiều họ cũng sẽ được nhận lại nhiều. Nhưng hôn nhân lại chứa đựng quá nhiều may rủi. Khi những người đàn ông từng hứa hẹn thề thốt yêu thương, cuối cùng lại trở nên vô tâm đến lạ. Khi những người chồng đáng lẽ phải thủy chung với vợ, hồi sau lại thay lòng đổi dạ.
Trong hôn nhân, người ta không biết trước được điều gì, như việc không thể nhìn thấu được lòng người bao giờ thay đổi.
Đàn ông lấy vợ thì thảnh thơi hơn, phụ nữ có chồng thì vất vả hơn. Đàn ông có thêm người để chăm sóc cho mình, còn phụ nữ lại có thêm một gia đình để lo toan. Nhà sạch nhà đẹp thì khen đàn ông khéo chọn vợ. Nhà dơ nhà bừa thì ai cũng trách vợ không biết chu toàn. Con giỏi con ngoan thì ai chả khen giống cha. Con hư con quấy, người ta lại trách vợ không biết nuôi con…
Với đàn ông, vợ con đôi khi chỉ là gánh nặng một thời, không được thì bỏ, người ta cũng chẳng nói gì. Còn với phụ nữ, chồng là nợ, con là gánh nặng cả đời. Phụ nữ ly hôn chồng thì cũng gian truân về sau, cũng một đời không hết chăm lo cho con.
Bởi thế mới nói, phụ nữ lấy chồng không có người hạnh phúc nhất, chỉ có người ít khổ cực hơn. Trong mỗi gia đình, đằng sau mỗi người vợ đều có những nỗi khổ tâm riêng, những giọt nước mắt được giấu kỹ càng.
Lấy chồng hay không là quyết định của bạn, mỗi nhà lại mỗi cảnh, như buồn phiền vì chồng cũng dăm bảy kiểu. Không ai hiểu hết tâm tư của nhau, không ai đủ cảm thông cho nhau, thì đừng đánh giá lên án hạnh phúc của nhau. Nếu thấy người ta hạnh phúc, cũng chỉ nên mong đó đừng là thứ hạnh phúc họ cố xây để che đi đống tro tàn đã đổ nát. Nếu thấy ai bất hạnh, cũng đừng vội cười, vì biết đâu ngày mai bạn cũng không thể cười nổi với cuộc hôn nhân của chính mình…
Phụ nữ khôn ngoan nên chọn chồng dựa vào 5 tính cách này
Một người đàn ông giàu có không đồng nghĩa với việc họ là người chồng tuyệt vời, và càng không đồng nghĩa với việc bạn sẽ hạnh phúc.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.