Đêm trước ngày ra tòa ly hôn, ngỡ tôi đã ngủ say không hay biết gì, chồng ôm lấy tôi thủ thỉ một câu làm tôi khóc nức nở
Tôi và Bình yêu nhau được 6 tháng thì vội vã kết hôn, vì tôi lỡ mang thai. Dù vậy, bố mẹ tôi rất quý Bình. Ai cũng khen tôi có phước lấy được tấm chồng tốt. Đúng là Bình tốt thật, từ khi yêu đến lúc là vợ chồng, anh chưa bao giờ nói một lời khó nghe với tôi. Anh luôn nhường nhịn tôi dù tôi có sai với anh.
Nhưng từ sau khi sinh con, tôi thường xuyên nổi giận với chồng. Chắc vì tôi nhỏ hơn chồng nhiều tuổi, lại chưa chuẩn bị sẵn sàng để làm vợ, làm vợ. Cũng may Bình vẫn luôn hiểu cho tôi, anh chưa bao giờ ngừng yêu thương và quan tâm đến vợ con.
Đến một hôm, tôi đang nấu cơm chiều sau khi đi làm về thì nghe Bình gọi nói đang đi đón một người bạn ở dưới quê lên chơi. Tôi bực bội nghĩ, anh lại rảnh rỗi đi giúp đỡ bạn bè, để vợ ở nhà loay hoay với con thế này sao? Bình còn nhờ tôi nấu cho anh vài món để nhậu với bạn, tôi càng khó chịu hơn nhưng không nói lời nào.
Bạn của Bình vốn làm nông nên bề ngoài có phần lắm lem. Tôi cũng không có ý chê bai bạn của chồng, nhưng cậu ta lại vô tư hôn lên má của con trai tôi. Tôi thấy thế thì giận lắm, vội kéo con về phía mình. Cậu bạn kia bất ngờ đến ngẩn người. Bình ở cạnh thấy thế thì liền cười nói:
“Vợ mình hơi kỹ tính cậu đừng để bụng. Con nít có hệ miễn dịch kém, dễ bị lây bệnh từ người lớn. Thôi nè, con mình đây, thằng bé tên Min”.
Tôi cũng không ngồi cạnh nữa, vội đi vào bếp dọn dẹp. Tôi không biết cậu bạn kia có quan hệ tốt thế nào với Bình, nhưng rõ ràng anh ta chẳng giúp ích được gì cho công việc của anh hiện tại. Nghĩ vậy tôi càng thấy không vui, chồng tôi rảnh rỗi đến thế sao?
Tôi bưng dĩa trái cây ra để hai người ăn, còn để kèm nĩa gắp bên cạnh. Nhưng cậu bạn kia chỉ gắp được vài lần, rượu vào thì lại dùng tay mà cầm trái cây. Thế thì cũng chẳng sao, nhưng cậu ta lại dùng tay đút trái cây cho con của tôi. Lúc này tôi không thể im lặng được nữa:
“Ôi anh rửa tay chưa, đừng cho Min ăn”.
Lúc này, Bình tái mặt nhìn tôi, anh tức giận kéo tay bạn ra ngoài, đóng sầm cửa lại trước mặt tôi. Tôi cũng chẳng thèm để ý, thu dọn rồi đưa con đi ngủ. Chẳng ngờ được, khi trở về, Bình lấy đâu ra tờ đơn ly hôn đã ký đưa cho tôi. Anh nói ngày mai sẽ nộp đơn. Tôi chẳng tin, nghĩ bụng chắc do chồng giận rồi hăm dọa. Nhưng không, anh thật sự đã đem nộp đơn ly hôn. Tôi cũng chẳng thèm lên tiếng, anh vì một người bạn như thế mà ly hôn vợ sao?
Đêm trước ngày ra tòa ly hôn, tôi gửi con về nhà ngoại. Tôi nhắm mắt nằm trên giường nhưng chưa ngủ. Tôi nghe tiếng chồng tôi đi vào. Chắc anh nghĩ tôi đã ngủ say chẳng biết gì nên nhẹ nhàng nằm cạnh tôi rồi thủ thỉ:
“Từ khi mình yêu nhau tới khi là vợ chồng, chỉ cần em nói muốn gì thì anh đều chiều em. Nếu em không thích anh sẽ không ép em. Nếu em giận thì anh sẽ nhường em. Chỉ cần có thể làm em thoải mái thì việc gì anh cũng có thể làm. Nhưng anh chỉ cần em cho anh chút thể diện với bạn bè cũng không được sao em? Huống hồ người đó còn có ơn với anh. Anh ấy lên thăm mình vì tình nghĩa, vì anh mời anh ấy lên chơi. Vậy mà em lại cư xử như thế, em muốn anh phải thế nào? Anh muốn nhường nhịn yêu thương em cả đời. Nhưng nếu em cứ thế này thì anh thật sự không làm được”.
Tôi nghe chồng nói đến đây thì không thể giả vờ nhắm mắt được nữa. Tôi nức nở thành tiếng, choàng tay sang ôm lấy chồng. Tôi sai rồi, tôi không muốn rời xa anh nữa.
Sinh con khi chồng đi công tác, bỗng dưng nhận được 50 triệu, thấy tên người chuyển khoản mà tôi...
Tôi cảm thấy kì lạ, chẳng lẽ người chuyển tiền cho tôi không phải là chồng, vậy thì là ai? Khi tôi vẫn còn đag rối bời thì người đó đã gọi điện tới. Nghe giọng anh ta mà người tôi phát run
Chồng bận đi công tác, tôi về quê thăm bạn thân mới sinh thì chết lặng khi thấy cảnh "như...
Tôi quá thất vọng và đau khổ, tôi nên làm gì đây, chẳng lẽ ly hôn chồng sao?
Bất ngờ ghé nhà bạn trai chơi, vừa mở cửa phòng ngủ tôi ngơ người với hành động của anh...
Sau đó, người yêu có gọi điện tôi cũng không bắt máy. Có lẽ yêu một người đàn ông từng ly hôn hạnh phúc thật, nhưng tôi không đủ bao dung để lấy anh ấy làm chồng.
Vợ bất ngờ ngất xỉu giữa sân, tôi còn chưa kịp đỡ thì đã thấy người vụt chạy tới ôm...
Tôi chết sững nghe cụm từ “mẹ con cô ấy” từ miệng tên hàng xóm kia. Tôi nhìn vợ trân trối như hỏi lại vợ rốt cuộc tôi có nghe nhầm không. Vợ tôi hất tay tôi ra, lạnh giọng nói: