Đến thăm chồng cũ, tôi bất ngờ bộ dạng hiện tại của anh, ngỡ ngàng khi thấy anh cầm một thứ
Tôi và chồng ly hôn sau 3 năm chung sống. Giữa chúng tôi không có người thứ ba xen vào, chia tay là vì quá nhiều mâu thuẫn trong cách sống và nuôi dạy con. Cãi vã càng nhiều thì tình cảm càng chóng tàn. Chồng không níu kéo tôi, tôi cũng đã quá mỏi mệt. Đến một lúc, cả hai quyết định ra tòa ly hôn. Chồng tôi để lại nhà cửa, tài sản cho vợ con, chọn ra đi tay trắng. Sau khi ly hôn chồng, tôi chật vật nuôi con một mình. Nhưng tôi không thấy hối hận vì quyết định này. Nếu đã không thể chung sống, không còn tình cảm thì chia tay là cách tốt nhất.
4 năm sau, tôi tái giá và có cuộc sống hôn nhân mới nhiều niềm vui. Tôi chuẩn bị đón con chung với người chồng hiện tại. Chồng mới rất yêu thương con trai của tôi. Tôi rất tin tưởng và biết ơn anh, cảm thấy mình may mắn khi gặp được anh.
Một hôm, tôi nghe người quen báo tin người chồng cũ vào viện vì bệnh nặng. Vì nghĩ duyên vợ chồng ngày trước, tôi đến thăm chồng cũ. Thấy tình cảnh của anh hiện tại mà tôi thở dài xót xa. Chồng cũ vốn là người khỏe mạnh, cao lớn nhưng giờ vì bệnh tật mà trở nên ốm yếu, nằm liệt giường.
Khi tôi đến, chồng cũ đang ngủ. Tôi bất ngờ khi thấy trên tay anh vẫn cầm tấm hình gia đình của chúng tôi ngày trước. Mẹ chồng cũ túc trực bên anh mỗi ngày, kể với tôi rằng sau khi chúng tôi ly hôn, anh sống không vui vẻ nhưng cũng chẳng dám sang thăm tôi. Khi tôi lấy chồng mới thì anh đổ bệnh luôn. Giờ anh muốn gặp con nhưng lại sợ con thấy bố bệnh tật sẽ sợ hãi.
Sau đó chồng tôi tỉnh lại. Anh thấy tôi thì cười rất tươi, giọng yếu ớt nói rằng muốn gặp con. Tôi nghe mẹ chồng cũ nói anh không còn sống được bao lâu, giờ chỉ muốn ngày tháng cuối được có con bên cạnh.
Tôi nghe mà đỏ mắt thương cho chồng cũ. Nhưng tôi không biết có nên để con sang sống với anh không. Vì con của tôi đã nhiều năm không gặp cha, tôi sợ con không quen. Huống hồ, tôi cũng sợ chồng mới sẽ không vui. Tôi nên làm thế nào đây?
Đi đón con gái tan học, tôi bất ngờ khi thấy con cười nói vui vẻ ngồi cùng một người...
Mắt tôi nhòe đi lúc nào không hay. Tôi quay đi lau nước mắt, rồi đi đến trước mặt hai bố con. Anh thấy tôi thì tỏ ra e ngại, định quay lưng đi.
Chê vợ nội trợ không kiếm được, chồng về sớm một hôm mới hổ thẹn khi thấy tô cơm sống...
Tôi biết vợ ở nhà vất vả, nhưng hôm nào về nhà, tôi cũng phát chán. Cái nhà thì như bãi chiến trường, bát ăn xong vợ tôi cũng vứt vào chậu rửa.
quà cưới từ hội gái cũ của chồng, tôi đứng hình tại chỗ không nói lên lời còn chồng...
Thấy chồng lấy lần lượt - từng món ra từ hộp quà bên trong mà tôi đứng hình, còn chồng tôi thì tái mặt.
Cứ àng đêm, cô hàng xóm gõ cửa dồn dập đòi vào nhà tôi làm chuyện không ngờ
Dáng vẻ của Vân khiến tôi thấy ngại ngùng. Tôi đành đưa cô ấy về phòng. Nhưng vừa đi vài bước thì tôi đã cảm thấy tay Vân chạm vào eo, cố ý ôm chặt lấy người tôi. Thậm chí khi tôi quay người đi, Vân còn khư khư giữ lấy tay tôi.