Đàn ông đã tệ bạc, cớ sao đàn bà còn nặng lòng?
Chúng tôi là tình đầu của nhau. Cả hai quen nhau thời đại học trong một buổi gặp gỡ giữa sinh viên các khoa. Anh là người khá hài hước, lại có tài lãnh đạo. Tôi thì khá nhút nhát, những hoạt động đoàn thể rất ít khi tham gia. Nhưng không hiểu sao chúng tôi lại yêu nhau đến như vậy.
Tình yêu của chúng tôi giản dị thôi nhưng vui đến lạ. Mỗi ngày cùng nhau đến trường, rồi cùng làm thêm. Khi rảnh lại hẹn hò ở quán cóc ven đường, chứ chẳng có gì cao sang. Nhưng những ngày tháng đó với tôi là cả một hồi ức đẹp không quên được.
Gần năm cuối đại học, tôi phát hiện mình mang thai, đành phải bỏ dở việc học ở nhà. Một phần vì sợ bạn bè, thầy cô biết. Phần còn lại vì anh muốn tôi giữ bí mật chuyện này. Mỗi ngày tôi phải “trốn” trong căn phòng trọ chật hẹp để đợi anh về. Cuộc sống khi đó quả thật rất tăm tối.
Tôi cắt đứt liên lạc với hầu hết bạn bè. Gia đình gọi điện, tôi cũng nói dối rằng mình đang đi học bình thường. Mỗi ngày anh đều hứa hẹn bao điều tốt đẹp. Anh nói anh sẽ đi làm để lo cho mẹ con tôi và còn hứa sẽ đưa tôi về ra mắt gia đình để định ngày cưới.
Cũng vì những lời đó mà tôi chờ đợi anh. Đến khi sinh nở rồi nhưng lời hứa đó vẫn chưa thấy anh thực hiện. Anh lo cho mẹ con tôi chỗ ăn ở đàng hoàng hơn nhưng việc cưới hỏi thì lại không đề cập đến.
Tôi cũng thường hối thúc anh về chuyện này, bởi cuộc đời phụ nữ còn mong gì hơn hai chữ danh phận. Hiện tại tôi chẳng là gì của anh và anh có thể bỏ rơi mẹ con tôi bất cứ lúc nào. Nếu có hôn nhân ràng buộc thì mọi chuyện sẽ nhẹ nhàng hơn. Ngày nào tôi cũng lo lắng về điều đó nhưng anh lại thản nhiên như không.
Anh nói dù gì cũng có con với nhau rồi, hôn nhân, cưới hỏi cứ để sau, gượng ép làm gì. Những lời vô tâm của anh khiến tôi vô cùng bất an. Nhưng vì thương anh nên tôi cũng chấp nhận chờ đợi một thời gian nữa. Đợi đến khi nào anh sẵn sàng đưa tôi về ra mắt gia đình.
Chúng tôi sống chung một nhà nhưng chẳng có gì ràng buộc. Thế nên anh vẫn có rất nhiều mối quan hệ khác giới. Trên trang cá nhân của anh có rất nhiều hình ảnh anh ôm vai, bá cổ những người phụ nữ khác.
Điều này khiến tôi vô cùng khó chịu, nhiều lần nhắc nhở nhưng anh vẫn không quan tâm. Tôi cảm thấy bản thân bị xem thường nhưng chẳng biết dùng tư cách gì để nói với anh. Bởi anh có cho tôi danh phận đâu, có coi tôi là vợ danh chính ngôn thuận đâu.
Sau tất cả những việc anh làm, tôi đều tự nhủ sẽ bỏ qua bởi vì tôi thương anh, thương con. Tôi không muốn làm lớn mọi chuyện vì sợ anh có lý do bỏ rơi mẹ con tôi. Tôi sợ người đàn ông này sẽ dứt áo ra đi không một lời từ biệt.
Tôi sợ bị phản bội, sợ bị bỏ rơi. Tôi sợ con mình không có cha. Có phải là tôi quá yếu đuối rồi không? Người đàn ông đã tệ bạc như vậy, cớ làm sao tôi lại nặng lòng nhiều đến thế?
Nghi ngờ chồng có quỹ đen để ngoại tình, tôi bòn rút tạo tiền riêng, đến ngày anh mất phát...
Một tuần sau khi đưa tang chồng, tôi bắt đầu dọn dẹp đồ đạc của chồng. Tôi bất ngờ tìm thấy một phong bì có hai chữ “Gửi vợ” bên ngoài. Tay tôi run run mở phong bì ra thì thấy rất nhiều tờ tiền cùng một lá thư từ chồng.
Đi xét nghiệm để cứu mẹ, các con trai bàng hoàng phát hiện mình không phải con ruột và bí...
Tôi là anh cả, chỉ muốn hỏi mẹ về sự thật mà có lẽ mẹ đã giấu giếm từ lâu. Mẹ tôi trông bất ngờ lắm, có lẽ bà không nghĩ sẽ có lúc phải nói với chúng tôi về điều này.
Một hành động "kỳ lạ" này của vợ bầu, 9 tháng 10 ngày, tôi bủn rủn tay chân không dám...
Em ngẩn người, chuyện chồng ốm nghén thay vợ thì em có nghe qua, nhưng cái này thì em hoàn toàn không biết. Đúng là cứ tối đến là em rất hay bò qua người chồng.
Vợ qua đời, khi nói chuyện điện thoại với con gái, tôi đau đớn tột cùng
Không thể về chịu tang vợ, tôi đau đớn vô cùng, chỉ mong mình có thể đi thay cô ấy, để vợ được ở lại chăm con. Hôm qua, sau khi làm 3 ngày cho vợ xong, tôi có gọi điện và nói chuyện động viên con.