Đàn bà đủ khổ đau trong hôn nhân chỉ cần con mà không cần chồng
Không gì vắt kiệt sức lực và nhan sắc người đàn bà bằng việc có một cuộc hôn nhân bất hạnh. Hôn nhân như một cái cây, đàn bà đã tưới nó bằng tình yêu, bằng hy sinh, bằng tận tụy hết lòng. Nhưng tệ bạc thay, khi đàn bà muốn nuôi dưỡng thì đàn ông lại muốn đốn bỏ cái cây ấy. Hôn nhân bất hạnh, người đàn bà dò dẫm đi trong bóng tối, tự ôm lấy những vết thương của mình.
Khi đủ tổn thương, nhiều người đàn bà đã chọn cách ra đi. Khó khăn lắm mới bỏ lại tất cả tâm huyết của mình mà dứt áo ra đi. Nhưng rồi, những người đàn bà chọn con đường ly hôn cũng sẽ tìm lại được sự cân bằng và bình yên của mình. Đau khổ nhất, day dứt nhất không phải là những người đàn bà ly hôn mà chính là những người vẫn ở lại bất chấp hạnh phúc đã không còn.
Nhiều người trách đàn bà ở lại là quá cam chịu, nhu nhược, không dám sống cho riêng mình. Nhưng chỉ có những người trong cuộc mới hiểu lí do tại sao mình lại làm việc đó. Ở lại là giữ con mình còn có một người cha, một gia đình trọn vẹn để lớn lên. Đàn bà sợ cha mẹ già đau lòng khi con gái dở dang. Sợ đường đời sẽ làm con mình lạc lối khi không có một người cha.
Sự khổ đau của người đàn bà ở lại khi hạnh phúc không còn giống như đứng giữa một ngôi nhà đã sụp đổ. Bản thân mình chứng kiến những tàn tro mà không cách nào có thể cứu vãn nổi. Đàn bà từ sự khổ đau tận cùng đó lại trở nên buông xuôi, bất cần. Họ không còn cần chồng nữa. Một người chồng chỉ trên danh nghĩa, chỉ mang đến cho họ những nỗi đau và tổn thương chồng chất thì cũng chẳng còn ý nghĩa.
Chồng khi đó có tệ bạc, có nhẫn tâm, có vô tình thì người đàn bà chẳng còn quan trọng. Chồng giống như chiếc bóng hờ hững. Đàn bà thôi không khóc lóc, không than vãn, không mong cầu bất cứ điều gì. Khi đã đến một giới hạn, đàn bà chẳng còn cảm thấy mình đau nữa. Đàn bà dành hết sức lực và tâm huyết để sống cho con, chăm chỉ kiếm tiền để lo cho con. Đồ vật hư đàn bà tự sửa, cơm mình nấu thì mình ăn.
Nhiều cặp vợ chồng sống với nhau bề ngoài vẫn yên ấm nhưng đã rất nhiều năm chẳng hề có đụng chạm thể xác. Với phụ nữ, không còn tình yêu, không có cảm xúc thật sự thì chuyện giường chiếu chẳng thể khiêng cưỡng được. Nhiều người đàn bà biết chồng ăn vụng bên ngoài nhưng vẫn nhắm mắt làm ngơ. Đàn bà giả mù, giả điếc và sống bất cần.
Những gia đình đổ vỡ từ bên trong thì sợi dây liên kết duy nhất chính là con cái. Nhiều người bảo rằng đàn bà sống như vậy quá vô tâm và thậm chí tàn nhẫn. Nhưng chỉ những ai từng ở trong hoàn cảnh như vậy mới thấu hiểu những nỗi đau mà người đàn bà đã chịu đựng. Đi không được, ở lại cũng không hạnh phúc, họ ở trong hoàn cảnh “bước tới mắc núi, bước lùi mắc sông”. Thương những người đàn bà ấy. Chẳng biết khi nào họ mới tìm thấy được bình yên.
Đưa bạn trai về ra mắt vừa nhìn qua đã bị mẹ bắt chai tay, sau 1 tháng tôi phải...
Trước khi anh ra mẹ có điện trước cho mấy cô bán rau quen ở chợ để thử lòng anh và đúng như mẹ dự đoán, anh cứ tưởng người lạ nên thoải mái bộc lộ bản chất.
Mẹ chồng đêm nào cũng đi ra ngoài, tôi tò mò đi theo thì kinh ngạc thấy nơi bà bước...
Nhiều lần thấy mẹ chồng như thế tôi tò mò và quyết định đi theo. Đêm đó, tôi không ngủ được, vừa nghe tiếng lạch cạch mẹ chồng mở cửa thì tôi lén đi theo sau xem mẹ chồng làm gì.
Thấy người giúp việc mặc đồ đẹp ra ngoài, tôi đi theo thì thấy người đàn ông của chị ấy
Tôi khá ưng ý vì chị làm việc gọn gàng, hiền lành, siêng năng. Từ ngày thuê chị đến giờ cũng đã hơn 1 năm, mọi chuyện trong nhà được thu xếp ngăn nắp, cả gia đình tôi cũng thấy thoải mái hơn.
Nhìn người yêu đi lấy chồng, 5 năm sau tôi cay đắng, bủn rủn tay chân khi phát hiện em...
Chuyện gì đến cũng đến, Linh nói lời chia tay với tôi. Dù tôi có níu kéo thế nào cô ấy cũng dứt khoát tuyệt tình. Tôi còn yêu cô ấy nhưng từ giờ phút đó đã hận cô ấy nhiều hơn.