Đàn bà à, khi đàn ông im lặng tức là họ đã cạn nghĩa
Anh đồng nghiệp của tôi là người rất am hiểu tâm lí phụ nữ. Trong khi tôi chưa có mảnh tình nào vắt vai thì số phụ nữ đi qua đời anh không đếm hết. Anh bảo mình còn trẻ, yêu đương nhiều khi cho vui chứ không nghĩ gì đến tương lai. Đã có giai đoạn anh quen vài ba cô cùng một lúc, no xôi chán chè thì chia tay. Mình là đàn ông cũng chẳng thiệt gì!
Rồi anh có vợ, những tưởng những cuộc chơi với phụ nữ của anh sẽ dừng lại nhưng không, khi có gia đình thì sự vụng trộm lại có sự thú vị riêng. Anh bảo như thế mỗi khi anh em đồng nghiệp ngồi nhậu với nhau. Vợ anh hiền lành, lại hết mực vun vén cho chồng con. Vui chơi thôi, rồi anh cũng về với vợ con.
Công ty tôi tuyển một nhân viên mới. Em này còn rất trẻ, xinh đẹp, cao ráo. Ngay ngày đầu tiên đi làm, cánh mày râu trong công ty say như điếu đổ. Với một người thích chinh phục người đẹp như anh thì một cô gái như vậy đâu dễ bỏ qua. Và anh ra sức tán tỉnh, chiều chuộng. Hôm nào đi làm tôi cũng thấy anh để một bó hoa hồng rực rỡ trên bàn làm việc của cô gái kia. Vài người đã rỉ tai cô gái là anh ta đã có vợ. Nhưng rồi, họ đến với nhau trong ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người. Họ quấn quýt như đôi sam, bất chấp việc anh đã có vợ.
Những tưởng anh chỉ vui chơi qua đường vài bữa như những lần trước nhưng anh thú nhận với tôi rằng anh yêu cô gái kia. Chưa người đàn bà nào cho anh cảm giác tự tin, hạnh phúc như cô gái ấy. Tôi hỏi: "Anh quên là anh có gia đình, chị vợ anh đang ở nhà sao?" Anh cau mày: "Anh có cách làm cho cô ấy tự nguyện rời xa mình".
Cái cách mà anh nói là sự im lặng, vô tâm với vợ. Trước kia anh tỏ ra mình là người chồng quan tâm, yêu thương vợ con bao nhiêu thì bây giờ anh hờ hững bấy nhiêu. Cơm nhà không ăn, đi sớm về muộn. Có lúc anh quấn lấy tình nhân đến nửa đêm mới về. Khi vợ hỏi, anh bảo do công việc nhiều quá. Anh cũng chẳng đụng vào người vợ, cũng chẳng quan tâm hỏi han khi cô ấy ốm.
Không khó để chị vợ nhận ra sự thay đổi trong con người anh. Chị càng khóc lóc, đau khổ bao nhiêu, anh lại càng im lặng bấy nhiêu. Với đàn bà, sự chịu đựng có giới hạn. Chị ấy không đủ sức để gồng mình sống với sự vô tâm của anh. Chỉ vài tháng sau, chị ra ngoài sống với lá đơn ly hôn để lại.
Anh bảo đã đạt được mục đích của mình. Bây giờ anh sẽ tự do, không bị ai ràng buộc nữa. Tuy trong lòng không nói ra nhưng tôi và đồng nghiệp cảm thấy sợ một người đàn ông giống như anh. Quên đi nghĩa vợ chồng mà đến với người đàn bà khác. Những tưởng anh và cô đồng nghiệp sẽ đến với nhau, ai ngờ cô ta cho anh một vố quá đau khi đá anh và cặp với sếp. Ai cũng hả hê, vui mừng vì anh đã lãnh hậu quả cho những hành động vô lương tâm của mình.
Tôi thấy thương cho chị vợ anh vô cùng. Hẳn chị phải đau đớn và khổ sở lắm khi quyết định rời khỏi nhà. Còn biết bao nhiêu người đàn bà đáng thương đang bị sự im lặng, vô tâm của đàn ông giày vò. Nhiều khi sự im lặng chẳng phải do đàn ông quá vô tâm mà bởi trong lòng họ đã chẳng có chút tình nghĩa nào với vợ. Đàn bà hãy sáng suốt mà nhận ra rằng, sự im lặng của đàn ông chỉ đến khi họ đã cạn nghĩa.
Phụ nữ khôn ngoan nên chọn chồng dựa vào 5 tính cách này
Một người đàn ông giàu có không đồng nghĩa với việc họ là người chồng tuyệt vời, và càng không đồng nghĩa với việc bạn sẽ hạnh phúc.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.